Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Thành viênThành viên   NhómNhóm 
 DownloadCaucavietnam.com Cá nhânCá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng NhậpĐăng Nhập 
Thú câu cá đồng giữa sài gòn

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trang chủ diễn đàn -> Phóng sự và hồi ký
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
viethoa

cần tre
cần tre




Ngày tham gia: 02 9 2010
Số bài: 7
Chủ đề: 4
Cám ơn: 0
Được cám ơn 23 lần trong 5 bài

Bài gửiGửi: Thứ Bảy 20 11, 2010 1:23 pm    Tiêu đề: Thú câu cá đồng giữa sài gòn Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Sài Gòn cả hơn chục năm nay, câu cá không chỉ là chuyện mưu sinh mà đã trở thành một môn thể thao giải trí. Có người nặng tình với điếu ngư còn mệnh danh câu cá giải trí là một “thú vui tao nhã”. Tôi nói hơn chục năm cũng bởi trước cái hơn chục năm đó, dân câu giải trí chưa nhiều như bây giờ…Thế mà lại nhớ lắm cái hơn chục năm đến hai chục trở về trước, dân câu cải thiện đã là nhiều cùng với ao hồ, chuôm rạch cũng còn đã là nhiều…

Thế nhưng thời gian cứ xô về cái thời buổi mà chỗ nào cũng “tấc đất tấc vàng”, các chủ đất đua nhau san nền lấp vũng, cắm cọc chia lô, phân nền thì ao hồ tự nhiên cứ thu hẹp rồi mất dần và con cá đồng trong tự nhiên cũng chẳng còn mấy đất sống. Thêm vào đó, nạn xuyệt điện và tát cạn bắt lấy với suy nghĩ “con to mềm, con bé bùi” khiến cho lũ cá đồng ở vùng ven thành phố ngày càng vắng bóng…

Đối với đa số dân câu giải trí thì ai cũng mê và nặng lòng với những con cá đồng vì chúng dễ kéo người ta về hoài niệm của tuổi thơ. Với nhiều người, những nết nháy phao, đặc tính ăn mồi, cung cách thể hiện của những con cá kia như ngấm vào máu ta từ thủa còn cắp sách tới trường khiến mỗi khi nhớ tới, nhìn thấy thì cái rạo rực đam mê trong ta lại dâng lên, bồi hồi.

Kìa, con cá rô quẫy đuôi lẹt rẹt một góc ao, cái lưỡi câu dù thô, dù lụt nhưng với chú ong mầm làm mồi mắc vào thảy xuống, tức thì phao nhấp nháy rồi lừ lừ thụt xuống, cần tay búng nhẹ: một chú rô mề lên uốn lưng tưng nháng nhóa giữa chiều hôm! Rồi con Trê đồng thịt vàng hươm ướp gừng già nướng lên thơm lựng kia từng chuyên ủi bùn sình đeo theo mùi trứng kiến ta rải xuống; vẫn cái phao nhưng nó nhấp nhấp rồi xuống thẳng dứt khoát đến cong cần…
Hoài niệm về những con cá đồng cắn câu! những chữ đó tưởng như an bài trong cuộc sống vội vàng thường nhật quanh ta. Nhưng mà không! Nắm bắt thật nhanh nhạy nhu cầu giải trí của đa số doanh nhân và nhân viên thành đạt không nhiều thời gian đi xa về những miền quê và những hành trình tốn kém trong các chuyến du câu trên biển, một số chủ hồ câu đã khoanh vùng thả cá, tạo dựng khung cảnh, môi trường câu cá giải trí gần gũi với thiên nhiên giữa lòng thành phố; để mỗi khi rảnh rỗi, du khách có thể tạt vào bất cứ điểm câu cá đồng giải trí nào câu cá dù chỉ vài giờ đồng hồ.

Những hồ câu cá đồng ở Hóc môn, Gò Vấp, Bình Tân, Đồng Diều... là những điểm đến hấp dẫn nhiều du khách và những tay câu từ nghiệp dư đến lão luyện.

Những loại cá lóc bông, lóc đen, trắm, trê, trôi, sặc rằn, sặc bướm, thác lác, rô mề, điêu hồng và cả tôm càng thực sự thu hút du khách bởi những đặc tính ăn mồi đầy ấn tượng, những cách câu từ truyền thống đến sáng tạo (thậm chí vi diệu) mà chỉ có những cần thủ với niềm đam mê câu cá mới nghĩ ra. Những cuộc đấu trí giữa người và cá bằng cả kiên trì, khôn khéo, nhẹ nhàng nhưng không kém bản lĩnh của một bên là quyết khuất phục những con cá tinh khôn, một bên dẫu không thể không cắn cục mồi thơm nhưng khi dính câu cũng quyết vẫy vùng tìm đường thoát...

SẮM ĐỒ NGHỀ

Câu cá đồng là môn câu yêu cầu chi phí rất thấp. Có khi chỉ cần cây cần trúc, đoạn dây, cái lưỡi câu và nhúm trứng kiến ta đã có thể đủ tư cách mang những chú trê, rô, phi, sặc…lên bờ trong tiếng reo mừng trong trẻo của bạn bè. Tuy nhiên, đối với đa số người câu giải trí thì khi vô hồ câu cũng phải cho ”coi được với người ta”. Cái coi được ở đây là sắm một cây cần tay (cần làm bằng carbon càng tốt vì nó nhẹ, cầm lâu mỏi tay) dài lối 3,6 mét đến 4,5 mét. Cần phổ thông chỉ với giá 250-300 ngàn đã đủ đẹp để …mấy chú thiếu niên mới tập câu ngước nhìn rồi. Với vài đường dây câu cỡ 0,18-0,22 mm buộc sẵn móc gút với phao đọt cờ bắp để sẵn sàng thay thế. Chiếc giỏ đựng cá là không thể thiếu, vài bịch mồi đủ loại. Bấy nhiêu thiết bị đó, kể như tạm đủ. Hành trang vào nghề dĩ nhiên còn là niềm đam mê, ý chí quyết thắng cùng chiếc nón rộng vành chống nắng, chai nước chống khát. Nếu câu tinh vi hơn, ngoài mồi câu thông thường thì người câu cần phải làm thêm một số loại mồi xả để dẫn dụ cá.

Cũng cần cảnh báo thêm rằng: sắm đồ câu nhiều khi cứ như một sự lôi cuốn mà mê nghiện. Đa số cần thủ khi mới vào nghề, trang bị vô cùng gọn nhẹ và đơn giản, nhưng theo thời gian, kinh nghiệm, niềm tin chiến thắng của bản thân trước những con cá, anh ta cứ mua sắm và trang bị thêm cho mình nhiều thứ đến nỗi cái ba lô ngày càng nặng thêm và túi cần câu ngày càng phồng thêm với những thiết bị ngư cụ hiện đại nhưng khá tốn kém.

Nếu câu bằng cần máy, việc bắt cá cho thấy khoa học hơn, chắc chắn hơn khi người câu được hỗ trợ bằng những thủ thuật níu, xả của drag máy câu, hệ thống khoen tỳ và cả sự trì níu của chất liệu cứng, mềm của thân chiếc cần câu máy phụ trợ.

Ai đã từng đi câu cá đồng bằng cần tay máy phụ mới thấy cái hồi hộp và thú vị của cái máy câu nho nhỏ phụ vào với giàn dây câu nhỏ mảnh. Với cần tay không máy phụ, sự đôi co với con cá dính câu cơ bản cây cần và dây câu phải chịu tải. Dây câu sẽ đứt, cần sẽ gãy nếu con cá dính câu lớn quá (cái cục tiếc sẽ theo mãi làm kỷ niệm với cần thủ). Để chống đứt, người câu phải tăng thiết diện dây, nhưng oái oăm là với dây lớn, con cá sẽ nhát dây và không dạn mồi. Rõ ràng, câu cá bằng dây lớn quá không nhạy bằng câu dây nhỏ. Chính từ đó, việc gắn thêm cái máy phụ vô cần tay để câu những con cá trắm, cá chép (thậm chí cá tra) lớn bằng dây nhỏ là điều người đi câu cần áp dụng. Cần áp dụng bởi cái máy câu điều khiển được sự thu dây và xả dây với lực nặng nhẹ, cho phép dây co giãn ở mức nhất định và giòng con cá cho tới khi nó mệt để vươn vợt ra xúc hắn về. Chính nhờ sự ưu việt của máy câu mà người ta có thể câu con cá to bằng dây nhỏ có lực test kém xa lực bứt phá của con cá dưới nước.

Với lưỡi câu, ở những tiệm bán đồ câu luôn sẵn các kiểu, mọi cỡ lưỡi câu thích hợp cho từng loại cá. Người đi câu chỉ việc ghé tiệm, nói loại cá mình định câu, chắc chắn bạn sẽ mua được những cái lưỡi câu thích hợp. Ví như lưỡi câu cá phi, điêu hồng...người ta dùng lưỡi không có ngạnh vì nó mảnh nhỏ, độ cứng cao và khi dính cá dễ gỡ. Lưỡi câu cá bống đai dài để dễ gỡ cá vì họ nhà bống ăn mồi con nào con nấy nuốt sâu trong bọng họng. Lưỡi câu cá sặc nhỏ mà khum vào, khi sặc nút mồi dỡ nhẹ là móc. Câu cá chim thì phần sát lưỡi thường tóm bằng dây siêu bền hoặc cáp mịn vì chúng có bộ răng rất sắc có thể nghiến dây cước như người ta nhai bún.

Phao câu yêu cầu phải nhạy vì nó chính là người cảnh giới duy nhất của bạn và người câu bao giờ cũng muốn phao của mình báo rõ ràng rằng: con cá phía dưới đang ăn mồi là loại gì, cỡ nào...vv . Để được như vậy, cái phao phải là hàng chuẩn. Tuy nhiên, đối với dạng cá như rô đồng, sặc các loại, trê...chỉ cần dùng phao bằng đọt cờ bắp cũng đủ hấp dẫn và thật ấn tượng khi cá cắn mồi. Người câu đơn giản không cầu kỳ về phao, dẫu rằng trên thế giới, có những công ty giành cả những...ngành chuyên nghiên cứu thiết kế và sản xuất phao câu cá. Ở Nhật, làm phao câu tay đã nâng lên tầm tuyệt phẩm tinh vi; với gía cả đương thời, có những chiếc phao cây tay từ 300- 500 ngàn đồng Việt Nam…

Gần đây, ở Việt Nam, những tay câu chuyên về kỹ thuật Đài Loan đã nghiên cứu, học hỏi, chế ra những chiếc phao câu cần tay có thể nói không thua gì những phao của các nghệ nhân Nhật Bản, Hàn Quốc. Cũng chỉ vật liệu bằng gỗ Balsa, nhưng sự tuyệt luân của chiếc phao được đánh giá bằng nhiều tiêu chí, mà tiêu chí hàng đầu phải là: cái phao phân biệt được con cá bên dưới đu mồi, ăn mồi hay đè mồi, đẩy mồi… (có lẽ tác giả sẽ đi sâu vào bài viết về phao kỹ hơn trong một chuyên đề khác)

Nói về kỹ thuật câu hồ giải trí, người câu rất cần thiết tích lũy một số kinh nghiệm vì nếu đi câu mà không có cá thì sự hứng thú của chuyến đi giảm hơn một nửa. Nhiều bạn câu cứ nghĩ đơn giản rằng: hồ câu thả cá nhiều như vậy thì câu có cá là đương nhiên. Vâng! nhận định trên chỉ tạm hợp với những hồ câu cân ký (khách câu lên bao nhiêu, cân bán cho khách luôn). Đối với những hồ câu tính theo giờ khác hẳn. Để câu cá có hiệu qủa, dính cá to, nhiều cá thì yếu tố may mắn chỉ là phụ mà cái chính là phải biết cách câu.

Cách câu tại các hồ giải trí bây giờ nhiều bạn đã nâng đến tầm nghệ thuật. Bởi lẽ, câu càng có kinh nghiệm, hiểu con cá, phán đoán được thời tiết, tính được thuỷ triều (con nước), biết kiên trì chờ đợi thời điểm cá cắn câu thì hiệu quả càng cao. Tuy nhiên, một yếu tố không thể bỏ qua đó là ...cách câu!

Như đã nói phía trên, không phải con cá nào cũng có đặc tính ăn mồi như con cá nào mà chúng thể hiện rất đa dạng và trong nhiều tầng nước. Điểm chung nhất của chúng trong ăn mồi là ảnh hưởng bởi các địa chấn và thuỷ triều. Trước mỗi cơn động đất, giông bão vài ngày, chúng ăn mồi gấp gáp (như để tích trữ năng lượng vượt qua khó khăn). Trong cơn dư chấn và giông bão, cá tôm ít ăn mồi và chỉ sau khi bão tan, sau cơn dư chấn, con cá ăn mồi liên tục.

Có thể nói, ngoài các nét chung ấy, bọn cá có các cách ăn mồi, tìm mồi riêng cùng các đặc điểm cơ thể mà người câu cần biết để câu có kết qủa.

Trước tiên, bạn phải tìm cách dụ cá đến hố câu của bạn. Mồi dụ cá thật đa dạng như cám tanh, trùn huyết, trứng kiến, hoa hồi, a-nguỳ, cám gạo rang, bã bia, mẻ, mắm tôm...vv. Khi trộn mồi, người câu thường dùng chính bùn đất ở hồ câu cá nhằm tránh sự khác lạ đối với con cá và để mồi lẫn với bùn sình, con cá chỉ sục sạo chứ không dễ dàng ăn mồi dụ. Khi cá vào nhiều, hố câu của ta có nhiềm tăm (tim) cá. Người câu có kinh nghiệm sẽ phân tích được tăm từng loại cá và dùng mồi thích hợp để câu chúng lên.

Tuy nhiên, có thể cá vào, tim xì giăng giăng nhưng chúng không động tới mồi của bạn. Xin hãy chờ! Câu cá ta học được cái kiên trì chờ đợi là như vậy. Con cá lớn ăn mồi cũng lịch sự, đĩnh đạc và chín chắn như người lớn vậy! Cũng có khi, do nhiều người câu qúa, ngày này qua ngày khác dẫn đến con cá nhát lưỡi, nhát dây và nhất là bị lờn mồi. Nếu vậy, công thức mồi câu cần phải thay đổi và dây câu càng phải nhỏ hơn và các phụ tùng như thẻo, khoen, chì...càng phải mảnh nhỏ và tinh tế hơn..

Ở một số hồ câu cá đồng trong Thành phố, có khi bạn chỉ cần đi tay không, đến nơi, ngỏ ý với người bán vé hoặc anh bảo vệ ý định câu cá giải trí của mình, lập tức bạn có thể mượn hay được thuê cần câu, giỏ đựng cá, mua mồi tại chỗ và còn được cả tư vấn nên câu như thế nào thì hiệu quả. Tuy nhiên, đa số người câu giải trí là thích câu bằng thiết bị câu riêng của mình chau chuốt và sử dụng thức nhậu bằng chính sản phẩm là cá câu của mình kéo lên…


CÂU HIỆU QỦA MỚI VUI

Đó là nhận định của đa số người cầm cần đi câu giải trí. Đành rằng, với số tiền mua vé câu kia mà ra chợ có thể mua ngay được 1-2 ký cá tức thì. Nhưng, cá câu được mới là cá ngon. (Ngon ở đây đúng về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng).
Chính vì thế, việc tìm hiểu và tham khảo những cách câu và cách làm mồi câu luôn là ưu tiên hàng đầu của cần thủ.


Cá nào mồi nấy và cách câu cũng không hẳn giống nhau. Ví như con cá lóc trong hồ câu, chúng xì tim, cuộn giỡn, trồi lên táp bóng đầy ấn tượng nhưng nếu ta không đa dạng cách câu mà chỉ theo một cách thông thường cổ điển là rê nhái đùm hay nhái treo thì vẫn cứ lock như thường. Dân câu sáng tạo ra cách rê bằng dế, bằng thằn lằn, ngâm bằng tép, bằng cá ba đuôi (loại cá bán ngoài tiệm làm thức ăn cho cá long kim và nàng hai) và thậm chí một lát thịt philê của cá bạc má. Người câu sau khi móc mồi, chỉ cần quay nhẹ tay quay máy câu hoặc nhắp. Con cá lóc ăn mồi thường có hai dạng là đói mà tìm ăn mồi hoặc là tức con mồi mà táp.

Người câu nắm được hai đặc tính này để câu chúng. Khi đói (hay tới giờ ăn), chúng đuổi theo và táp bất cứ con gì trong tầm vây bắt. Những lúc như vậy, con cá thật dễ câu. Người câu gọi là...tới giờ nó xơi mồi! Ngược lại, khi chúng no mồi, thật khó dụ dỗ. Để tóm được chúng, người câu phải kiên trì rê nhắp, rung mồi khiêu khích cho đến khi chúng không thể cưỡng được mà lao tới ...

Cá rô đồng (còn gọi là rô mề) xưa nay vốn là con cá gắn liền với những tuổi thơ lãng mạn của chúng ta nhiều nhất vì thường ở đâu có nước là có cá rô. Mỗi khi mùa lũ, mùa nước nổi, cá rô theo nước đi hàng đàn. Ở Nam bộ, những vùng gần cửa sông, mùa rửa phèn và trốn phèn câu cá rô càng mê ly. Mồi câu cá rô ngoài thiên nhiên đa dạng từ trứng kiến, nhộng ong, cào cào, dế nhũi, tép nhỏ...

Trong hồ câu giải trí, cá rô thường tụ thành từng đàn ăn móng hoặc dạt vào ven bờ nấp trong các bụi, cọc cừ.... Nhìn đàn cá rô nhào lên, uốn quấy xà tăng vậy nhưng nếu câu không quen tay thì hiệu qủa cũng không bao nhiêu.

Để câu cá rô hiệu quả trong hồ câu giải trí, người câu mua một lon trứng kiến, lọc những trứng lớn ra riêng (cuối mùa mưa, trứng kiến lớn rất nhiều), những trứng nhỏ dùng làm mồi dụ cá. Nếu câu phao lửng nổi thì chỉ việc vãi trứng kiến nhỏ ra dụ cho bọn rô nghe mùi quẩn tới. Nếu câu phao sát đáy, người câu trộn trứng kiến với cám tanh và chút bùn sình ném xuống cho chìm sát đáy. Một điều cần lưu ý là: cố gắng câu lưỡi câu không gắn chì (hoặc gắn chì thật nhẹ) vì sao cho lưỡi câu và mồi chìm từ từ, bảng lạng thì con cá rô mới dễ thấy để bám theo mồi. Câu rô khó quên ở chỗ: cái phao làm bằng đọt cờ bắp lút xuống lừ lừ là ta búng nhẹ và kìa, con cá rô dính câu uốn quẫy tà lưng tà lưng trên nền nắng vàng nhấp nhóa.

Cá sặc ăn mồi đặc biệt khác cho nên cách câu cá sặc cũng thật khác. Nếu người câu không quen, thật khó câu được nhiều sặc và hình như không bao giờ câu được cá sặc lò tho lớn.
Cá sặc ăn mồi nút vào miệng rồi lập tức phun lưỡi câu ra ngay. Chúng thật giỏi trong cách nhằn mồi và trong cái tích tắc đó người câu phải dỡ cần ngay lập tức nếu không sẽ lỡ nhịp. Cá sặc có nhiều loại, sặc bướm nhỏ như con săn sắt rất dễ câu. Cá sặc rằn to hơn nhiều, chúng càng to, câu càng khó khăn vì chúng sợ bóng người và động nước. Người đi câu sặc thường dùng cần câu dài nhưng dây câu ngắn, khi tín hiệu phao nhấp xuống là dỡ nhanh và đón cá cho chuẩn bởi miệng cá sặc rất mỏng dễ xảy vuột. Dân chuyên nghề câu sặc ngoài thiên nhiên còn phải biết bơi thuyền (thúng). Có người cần câu đã dài nhưng vẫn lội ra xa, trước mặt là miếng vải nhựa trải trên nước để đón cá dỡ về, trên cổ bùng bêng giỏ trứng kiến. Vất vả vậy nhưng bù lại thì những con cá sặc lò tho thật giá trị, nhất là chúng được cạo vảy, làm sạch ướp gia vị và phơi khô...

Cá trê có vẻ như dễ câu nhất trong số các loại cá nếu nắm bắt đúng đặc tính của chúng. Cá trê đánh hơi mồi rất nhanh, chúng lại không sợ tiếng động. Người câu ngoài thiên nhiên thường tạo lỗ câu gần bờ bằng cách lội xuống, dọn dẹp khuấy cho bùn tươi lộn lên rồi xả trứng kiến hoặc trùn băm nhỏ, nước mắm, mắm tôm... xuống dụ trê tới. Khi trê vào ổ thì chúng sục sạo xì tim ồn ào. Lúc này, người câu chỉ việc dùng mồi câu là tép ủ hoặc dế nhũi mắc vào lưỡi câu, thả xuấng sát đáy và chờ đợi chúng mấp phao, rút xuống và giật cá lên.

Ở các hồ có thả cá trê, người câu chỉ cần căn theo 2 dạng: một là trời mưa, trê sẽ di chuyển mạnh để sục tìm mồi. Nếu trời không mưa, thì khi chiều sập xuống hoàng hôn cũng là lúc cá trê tìm mồi.

Câu cá Chép vốn là niềm say mê của nhiều thế hệ bởi khi con cá chép ăn mồi cái phao câu của ta biểu lộ những ấn tượng không bao giờ quên được. Chép là loại cá ủi mồi, đè mồi trước khi nuốt. Chiếc phao câu của ta nhấm nhí rồi như bị đè xuống một chút và không chóng thì chầy chúng sẽ trồi lên. Khi cái phao trồi lên chính là lúc con cá chép đã nuốt mồi và ngửa mặt lên. Người câu giật cá vào thời điểm này! Nếu giựt trễ, khi con cá há miệng, cái lưỡi câu sẽ phun ra: trượt! Cũng có những con cá ham ăn, sau khi trồi phao thì ngậm lưỡi chạy ngang (nhưng những chú cá dại dột như vậy không nhiều)

Cá chép là loài ăn tạp nên mồi câu chúng cũng rất đa dạng. Có người câu chỉ bằng cám tanh trộn nước sôi, mồi bịch của TQ bán ở các tiệm đồ câu, trùn huyết móc cả con, trùn chỉ quấn vào lưỡi câu..vv. Trong lĩnh vực làm mồi câu cá chép hiện nay có quá nhiều trường phái, vùng miền. Chỉ riêng món mồi xả dụ chép vào ổ cũng đến vài chục loại từ bã bia, thóc ngâm đến tinh dâu, bột đậu xanh, cám trứng, hoa hồi, a ngùy... mà hình như mỗi cần thủ đã câu cá chép không thể không bỏ công tìm hiểu.

Cá tra câu khó hơn. Cá càng lớn, câu càng khó. Nếu các loại cá lóc, chim, chép...khi chủ hồ thả xuống chúng có thể tìm mồi và dính câu sau 30 phút thì cá tra khác hoàn toàn. Khi thả cá tra từ nơi này qua nơi khác, chúng có thói quen xâm nhập đàn cá cũ trong hồ. Cách “kết thân” của chúng thường là cuộn lên, cuộn xuống như giỡn nhau. Người câu nhìn cảnh đó thật hấp dẫn nhưng nếu buông câu thì...99 %là thua vì những con cá cuộn lên như vậy sẽ chẳng mấy khi ăn mồi. Sau vài ngày, con cá tra ổn định thì chúng mới tìm đến mồi câu. Để câu cá tra hiệu quả, người câu nên tìm hiểu xuất xứ của cá tra trong hồ. Nếu nơi nuôi cá tra cho ăn cám viên công nghiệp thì hãy câu bằng cám tanh trộn nước và bột cháo khô; nếu nơi nuôi cho cá ăn bằng cơm thừa nhà hàng thì câu bằng bún mẻ, cơm ủ sẽ hiệu qủa. Thậm chí, một dạo chuối và sơ ri, dưa...rẻ qúa, người nuôi cá mua về làm thức ăn cho cá. Với những con cá nuôi như vậy, có khi người câu chỉ cần xắt miếng chuối cau móc vào lưỡi câu ném ra xa cũng bắt được cá khủng.

Câu cá trước tiên là một nghệ thuật, chính vì vậy, sự tìm hiểu và tích lũy kinh nghiệm không bao giờ đủ. Mỗi hồ câu các con cá ăn mồi khác nhau. Dù cùng loài cá nhưng hồ A ăn dạng này nhưng hồ B lại thích ăn loại mồi hoàn toàn khác. Có những ngày do thời tiết, do đáy hồ bị xử lý mà những con cá xưa nay vẫn ăn mồi sát đáy trở chứng tìm mồi ở tầng nước lưng chừng. Thôi thì đủ các tình huống và tác giả chỉ khuyên bạn mới tập câu rằng: hãy vào hồ câu, làm quen hoặc ngồi gần những người lên cá thường xuyên hoặc những người đã là khách câu quen ở đó, người ta câu thế nào, mình câu theo họ, khi nắm vững được căn bản, bạn có thể sáng tạo và cải tiến cách câu, cách làm mồi sao cho hiệu qủa hơn..
BẠN CÂU: “MÃI MÃI LÀ CẦN THỦ”

Khách câu trong các hồ câu giải trí bây giờ thật đa dạng. Một thực tế hiển nhiên là những “thợ” câu chính gốc kiếm cơm ngày càng mai một và chuyển nghề để nhường sân cho các thành phần câu cá giải trí.(không chuyển nghề sao được khi giá vé, chi phí mồi, ăn uống, đi lại...cao ngất ngưởng).
Khách bây giờ là những thương gia, công chức, VIP về hưu, chủ các cơ sở sản xuất, giao dịch và một số thành phần nhiều thời gian dư rả. Những ngày nghỉ, hồ câu còn đón thêm một lượng học sinh, sinh viên và gia đình ham câu cá. Những khách câu trên đã tạo cho khung cảnh hồ câu một bộ mặt sống động, gần gũi thiên nhiên và không kém phần thơ mộng.

Đa phần, khách vào hồ câu theo nhóm. Ồn ào một chút nhưng thật vô tư. Còn gì thú vị hơn sau những giờ làm việc căng người, mệt mỏi, anh em gặp nhau hỉ hả buông cần rồi thách đố, háy hó với nhau và cùng nhau lên cá, cụng ly...
Nhóm “các cụ” bao giờ cũng yên tĩnh. Tỉ mỉ, chau chuốt, nắn nót thì đã rõ nhưng hiệu qủa câu cá của các cụ về hưu không bao giờ thấp. Hình như kinh nghiệm sống cả đời về lòng kiên trì, chờ thời cơ, chắc chắn trong hành động ...đã dồn cả vào tay cầm cần. Vào những hồ câu dân dã, gần với thiên nhiên thường thấy có những bác già hưu trí ngồi yên tĩnh, dáng như tạc vào khoảng không, mắt không dời cái đuôi phao nhú lên phía trước mặt. Nhìn các động tác ra cần, so dây, búng giật, giòng cá...đều khoan thai, chắc chắn của các cần thủ có tuổi, ta mới giật mình: câu cá chẳng bao giờ già được.

Đối với người mới tập câu khi vào hồ câu bước đầu ai cũng lạ lẫm và có cảm tưởng như mình đơn lẻ. Nhưng rất nhanh chóng, họ sẽ có bạn câu vì anh em câu cá giải trí đễ gần và hầu như ai cũng sẵn sàng chia sẻ. Theo thời gian, những người bạn câu sẽ tìm thấy sự tương giao.

Cái dòng chữ MÃI MÃI LÀ CẦN THỦ! không phải là một câu slogan hay câu khẩu hiệu mà là một thực tế. Thực tế không ít người khi đến với môn câu cá giải trí đã say mê theo từng cấp độ khác nhau. Cái cảm giác đôi công của người quyết khuất phục những con cá tinh khôn trong ao, hồ, sông biển có khi đã đi vào tận giấc ngủ.

Nguyễn Anh Nguyên, hiệp sĩ CNTT Đông Nam Á (anh từng giữ chức Phó chủ tịch HĐQT Unilever, chủ nhiệm CLB câu cá 4so9) vốn là người của công việc. Một tuần, anh làm việc 6 ngày căng thẳng. Anh bảo: làm việc căng thẳng cần giải tỏa, ban đầu tôi đến với quần vợt, sau rồi bóng đá, game, máy bay mô hình...nhưng các môn này đều không giữ cho tôi sự hào hứng lâu dài. Đến với câu cá, niềm đam mê của môn thể thao giải trí tao nhã này đã cuốn hút tôi .... Quả thật, những chuyến du câu khiến những người bạn xích lại gần nhau, anh đã cùng các bạn thành lập hẳn một CLB câu cá, tổ chức nhiều chuyến du câu đầy ấn tượng và đáng nhớ.]

Nguyễn Văn Tám, một đại cao thủ của làng câu hồ giải trí với công thức làm mồi câu cá tra không đụng hàng và hiệu qủa nhất mực vốn là chủ doanh nghiệp congtenơ. Mười mấy năm trước, ước mơ cháy bỏng của ông chủ doanh nghiệp này không phải là tiền, là công việc, là gì gì mà là...mong sao cho thằng con trai tôi nó mau chóng quản lý tốt đoàn xe của gia đình để tôi với bả (tức vợ) yên tâm ngao du đây đó mà câu cá. Đến nay, ước mơ của bạn tôi đã thành hiện thực và hàng ngày những địa danh như hồ Đồng Diều, Sông Mây, Trị An...người ta thấy hai ông bà cứ như vợ chồng sam: chồng ném câu, kéo cá phà phà; vợ rảnh thì nặn mồi, bận thì giương kìm bẻ ngạnh cá.

Vũ Dương Ngọc Duy- một thương gia nổi tiếng trong làng kinh doanh lắp ráp điện tử mê câu đến độ tuần nào anh không ra biển câu là bứt rứt không yên. Anh cùng với Ba Đại, Minh Tân, Mai Hương, Hoàng Thịnh…lập thành một nhóm câu thiên nhiên bền vững đến độ không bao giờ họ đi câu mà không có nhau cả chục năm trời. Anh em bạn câu đặt cho họ một cái tên rất vui: nhóm 6 trái (lựu đạn??)
Đoàn Thanh Thoại- một quái thủ khác ở lĩnh vực lure và cần tay thì tất tật từ con mồi giả đến chiếc phao câu đều do chính tay mình chế tác, cải tiến và anh giật giải đều đều ở các sân chơi. Kỷ niệm đáng nhớ nhất với Thoại là chuyến câu thi do Câu Lạc Bộ Tràng An tổ chức mừng sinh nhật lầm thứ 2 tại Hồ câu Vĩnh Hưng Hà Nội. Hôm ấy, các câu lạc bộ trên cả nước và vài CLB nước ngoài tỉ thí với nhau. Thoại Nắn nót từng con cá đưa lên bờ. Anh và 2 cao thủ người Trung Quốc ngồi gần nhau và họ so kè từng con cá trong 2 giờ đồng hồ. Thế nhưng, sang đến giờ thứ 3 thì Đoàn Thanh Thoại bứt lên ngoạn mục, anh giành giải Nhất cần tay trong sự ngưỡng mộ và mến phục của mọi người…

Ở hồ Đồng Diều quận 8 có vài khu hồ dành thả những loại cá khác nhau nên người câu khá đa dạng. Người mê nét ăn mồi lịch sự đè xuống, trồi lên của con cá Chép; người mê cái kiểu mấp mấp phao của trắm cỏ, người lại thích cái nhẩn nha đu mồi của những chú điêu hồng và cảm giác mạnh hơn: cái kiểu ben cần thẳng băng của cá chim hay tra khi hốt được cục mồi. Khách câu đông nhưng tôi nhớ mãi một sĩ quan quân đội đã về hưu và vợ chồng một bác giáo sư đang giảng dạy ở trường Đại học. Họ quen nhau qua những buổi câu cá và tình bạn của họ thật đẹp. Họ có nhiều kỷ niệm với nhau tôi không tiện kể ra đây nhưng chỉ nghe họ bình luận về nhau đã đủ thấy cái môn câu cá giải trí quan trọng như thế nào với mỗi người: Ông sĩ quan quân đội về hưu bảo ông giáo sư đại học sướng vì có bà xã cũng ham câu nên khoản xin quơ-ta (giấy phép vắng nhà) coi như không cần thiết. Ông giáo sư đại học bảo ông sĩ quan quân đội sướng vì không phải cảnh giác với “rơ moóc” nên có thể cho phép mình thoải mái nhìn sang một chị cần thủ ngồi gần đó...

Nhắc đến dân câu sông, hồ hàng quái kiệt ở Việt Nam không thể quên Huỳnh Minh Định mà đã chết tên là “Định ĐD”. Biệt tài làm mồi câu cá của Định từng làm cho cái quái thủ bậc thầy của trường dạy câu cá Lão Quỉ (Vân Nam Trung Quốc) vì nể qua nhiều đợt so dây cao thấp. Trong câu cần tay có nhiều trường phái như câu kiểu Đài Loan, câu kiểu Hàn Quốc, câu kiểu Trung Hoa lục địa, câu truyền thống Việt Nam, câu chì nằm cho cá tự đóng và thậm chí câu rà ổ, câu không mồi...vv. Với Minh Định, anh là sự tổng hợp tinh tế của nhiều trường phái câu ấy. Bằng chứng hùng hồn là nhà anh có cả một...bức tường treo kín danh hiệu từ biệt hiệu Quái Thủ đến Quái Kiệt và...Cần Vương, mà các cuộc câu thi danh tiếng công nhận tài năng.

Với Định, anh từng đạt tới n kết qủa khi bắt một con cá lớn và hung tợn bứt phá trong một cuộc câu thi có những qui định ngặt nghèo như thiết diện dây nhỏ, hạn chế độ dài của dây và cần cùng hạn chế mức thời gian. Anh bảo: với sự hạn chế như thế thì người câu không được phép phân tâm khi dính cá chứ không nói sai lầm. Anh kể rằng: trong chuyến câu tranh tài ngôi Vương tại Ao Đôi Bình Chánh. với loại dây do Ban tổ chức cung cấp có 6 lb (test khoảng 2,8 kg), anh đã bắt được con cá tra tới 8 ký lô hơn. Hôm ấy, ngoài sử dụng nhuần nhuyễn nâng hạ thế cần, mobin máy, khoen cần silicong láng dây hỗ trợ mà ngón tay trỏ của anh còn phải phụ trợ miết, xả sườn tang dây cẩn thận đến độ hạn chế tối đa sự nóng dây và giãn dây... . Sau 30 phút, anh khuất phục con cá trong tiếng reo hò và những cái bắt tay chúc mừng của mọi người!

Mê câu đến độ dù anh đã khai trương hẳn một tiệm đồ câu bề thế, có logo, liên kết nhập khẩu ngư cụ, PR đầy đủ nhưng anh cũng giao cho đệ tử trông coi để suốt ngày ôm bó cần rong ruổi các ao hồ...

Trong quá trình tham gia câu cá giải trí, tại các hồ câu, có khi tôi còn bắt gặp những gương mặt khá phong trần. Ví như H. Sẹo! thoạt nhìn gương mặt dữ rằn và bắp tay đầu sẹo cứa ngang cứa dọc bằng lưỡi lam của anh thì ai cũng ngại ngần, bởi những vết cứa ấy là vết tích của những cữ lên cơn vã thuốc. Thực ra, H. hiền khô (nhất là khi anh cười) và anh giải thích cho tôi: Con hiền và con cười được là nhờ câu cá đó chú! Thì ra, H. là một tay nghiện nặng và đã vài lần ra vô Bình Triệu. Nhưng cứ mỗi lần được cho về là vài bữa lại tái nghiện. Gia đình nghĩ tới chuyện sắm cho anh một bộ đồ câu cá mong gã theo con cá mà quên con sâu. Mà thật! với quyết tâm cai nghiện, Hoàng đã thành công. Anh bảo mê cái phao mấp máy, mê cái dây sàng ngang lắm chú à! Bây giờ con sống bằng nghề câu cá! Vậy sao? Vâng! Má con cho mỗi tháng 1 triệu làm vốn, con mua vé vô hồ câu, được cá là bán bớt, tiền đó mua mồi mua vé lại...loanh quanh mỗi tháng con cũng hết vừa đủ 1 chai. Má con bảo vậy là nhà mình lời to rồi! bởi hồi con còn chơi hàng trắng mỗi tháng mõi của má tới 4 chai lận...

Với bác Tư Hơn- người câu cá thuỷ chung hàng ngày trên khắp nẻo ao hồ thành phố lại khác, bác đến hồ câu cá đồng bởi nỗi nhớ, sự hoài niệm một thời. Bác quê gốc Bạc Liêu- nơi mà những vùng đất lung láng, kênh rạch chằng chịt, cá nhiều đến nỗi có người phải thốt lên:” Đồng lung bao nhiêu cọng cỏ năn là bấy nhiêu con cá”. Bác kể rằng: tuổi thơ của bác cắm câu những con cá lóc 5- 7 ký là thường, cá sặc to như đế dép, rô mề thì 7 con đã sắp một ký lô..

Theo con cái lên thành phố nhiều năm, nỗi nhớ những con lóc nướng trui, cá rô kho tộ ăn với bồn bồn có khi đến quắt quay. Con cái hiểu lòng cha, họ cùng nhau sắm dụng cụ đồ nghề cho cha và ông cụ tối ngày chỉ mỗi việc...đi câu! Nhìn cái tay ông thoăn thoắt vắt trứng kiến vô lưỡi câu, miệng tủm tỉm, cặp mắt hơi đục ánh lên tinh quái sau hai tròng kiếng lão mà thèm. Cá câu mỗi ngày ông đều cẩn thận mang về. Ông bảo chia cho con cháu ăn, ăn không hết thì tự tay ông làm khô gửi về dưới quê cho các cháu. Trả lời cho cái sự “chở củi về rừng” này, ông bảo bây giờ dưới quê nạn xiệc điện hoành hành, thuốc trừ sâu ...đã làm suy giảm đáng kể nguồn cá đồng.


Ôi! chuyện cá, chuyện câu ...; sẽ là huyên thuyên với ai dửng dưng và coi câu cá là một trò giết thời gian vô bổ. Nhưng cái tao nhã nhất, cái gần gũi nhất trong câu cá có lẽ đây là môn giải trí không phân biệt giàu nghèo, cấp bậc, vị trí xã hội và kể cả xuất thân nghề nghiệp. Đã ở trong hồ câu hoặc ngoài điểm câu thì bất cứ ai cũng có thể hỏi người câu bên cạnh rằng:” Bạn câu lâu chưa, bạn câu được mấy con cá rồi??”!

Có lẽ câu cá cũng như bóng đá và âm nhạc. Trên sân cỏ, trong nhà hát hay trên chiếc thuyền câu, người ta dễ xích lại gần nhau hơn. Thật vậy, khi cùng cầm cây cần trên tay, người ta ít phân biệt màu da hay chủng tộc và cả tuổi tác cũng không còn gì trở ngại. Rồi con cá dưới kia như một thực thể công bằng: cắn mồi cũng không phân biệt người giàu sang hay người nghèo khó...

Có lẽ chính vì vậy mà theo thời gian, sở thích và sự đồng điệu trong lĩnh vực điếu ngư, những người câu cá kết thân và thật dễ dàng khi hình thành những Nhóm, Câu lạc bộ, Hội...câu cá với những tiêu chí đặc thù và đầy bản sắc.

Chỉ trong vòng hơn 10 năm qua, ở Việt Nam ban đầu chỉ có duy nhất 1 Câu lạc bộ câu cá của các bậc lão thành tại Thủ Đô; cho đến nay, hàng chục Hội câu cá, Câu lạc bộ, Nhóm câu trên mọi miền đất nước được thành lập như CLB câu cá Thể thao Hà Nội, CLB câu cá Âu Lạc, CLB Câu cá Tràng An, CLB Câu cá 4so9, CLB Câu cá Thành Nam (Nam Định), CLB Câu cá Xứ Thanh, Phao Màu Hồng, CLB Câu cá Dã Ngoại, CLB câu và chơi, CLB Hòn Dấu Hải Phòng, Nhóm Câu Huế, CLB Hội An-Đà Nẵng, CLB Gò Vấp, CLB Câu tay, Hội quán bạn Câu, Hội câu những người bạn...với thành phần đa dạng.

Đã có những cuộc câu thi xuyên Việt, xuyên biển và trụ lại giữa biển khơi với vài trăm người tham gia từ các Hộ, CLB, Nhóm câu…. Bên cạnh câu cá, đa số các Câu lạc bộ câu cá ở Việt Nam còn đề cập đến các lĩnh vực lành mạnh môi trường, từ thiện, hỗ trợ lẫn nhau...vv

Thành phố HCM
Việt Hòa
(Hình ảnh sẽ thu xếp thời gian gửi lên sau)


Được sửa bởi viethoa ngày Thứ Bảy 20 11, 2010 1:25 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
viethoa đang ngoại tuyến Xem hồ sơ thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Được cám ơn bởi: Rod N Reel, mltr6, carophi, Ba_Vuong, tortue_rua
Ba_Vuong

gãy cần
gãy cần


Giới tính: Giới tính:Nam
Tuổi: 46
Ngày tham gia: 09 11 2008
Số bài: 675
Chủ đề: 68
Cám ơn: 108
Được cám ơn 162 lần trong 83 bài
Đến từ: Hà Nội

Bài gửiGửi: Thứ Tư 24 11, 2010 8:56 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bài viết của bác VH kỳ công quá.

Cám ơn bác đã khái quát chi tiết cho độc giả "trời đày" về thú câu và sự phát triển của môn chơi này.

Hẹn gặp bác tại SG!
Về Đầu Trang
Ba_Vuong đang ngoại tuyến Xem hồ sơ thành viên Gửi tin nhắn
HoangDucPham

cần tre
cần tre


Giới tính: Giới tính:Nam
Tuổi: 55
Ngày tham gia: 18 11 2010
Số bài: 4
Chủ đề: 0
Cám ơn: 0
Được cám ơn 2 lần trong 1 bài

Bài gửiGửi: Thứ Bảy 27 11, 2010 10:16 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tản mạn cuối tuần
CÂU CÁ LÓC
Khi những cơn mưa mang nước từ trên trời đổ đầy các ao, đầm, mương, vũng. Và khi mà nước từ thượng nguồn đổ về làm đầy ắp các ao, con kênh, ngọn rạch là những người có máu mê câu cá lại nghe trong lòng nôn nao, rạo rực. Chuẩn bị đồ nghề để đi câu, mà khoái nhất là…câu cá lóc!
Câu cá lóc cũng có nhiều cách: câu “cắm’, câu “nhắp”, câu “rê”, và câu “vịt”, nói tóm lại câu cách nào cũng có bí quyết riêng. Câu cắm thì tiện nhất; người đi câu sắm cho mình chừng vài chục cần câu cắm, có thể mua ở chợ ( nhưng không nhạy và chắc bằng cần câu mình tự làm ) Không thì bỏ công ra kiếm một đoạn tre, trúc thật cứng nhưng phải có độ dẻo, dai cần thiết xong rồi chuốt thành từng cây cần câu. Tuỳ theo độ sâu, bờ bụi nơi mình cắm câu mà làm cần câu cho phù hợp, có người làm cần câu dài khoảng 0,8 mét, có người làm đến 1 mét! Làm cần câu xong phải hơ lửa, bẻ, uốn tạo độ cong để cần câu “bật” tốt, cá không sẩy được. Khó nhất là “tóm” lưỡi câu, cái nầy đòi hỏi phải có tay nghề, vì nếu “tóm” lưỡi câu không khéo, sẽ chẳng có con cá nào ăn; mà nếu nó “vui lòng” ghé lại, ăn hết mồi rồi cũng “dọt”. Lưỡi câu mua ngoài chợ phải chọn loại lưỡi thép tốt, to một chút đem về còn phải uốn, lấy kềm “bẻ” cho lưỡi hơi nghiêng cá ăn mới dính mép được. Nhợ câu cũng phải lựa loại nhợ gân, hoặc nhợ “ny-lông”. Làm cần câu xong xuôi, muốn cắm câu thì phải có “mồi”, mà mồi câu cắm cá lóc nhạy nhất là những chú “dế nhũi”, cá lóc khoái nhất là dế nhũi, và hơn nữa dế nhũi sống rất dai, có khi cắm câu cả đêm không có con cá nào ăn, con dế nhũi làm mồi câu vẫn còn…sống nhăn, có thể dành làm mồi cho lần sau. Còn tìm không ra dế nhũi thì đào tìm một mớ “trùn” ( còn gọi là con “giun đất”) mà làm mồi câu cũng được, nếu câu bằng dế nhũi thì móc lưỡi câu vào lưng dế, cắm cần câu sao cho chú dế vừa chạm mặt nước, dế nhũi sẽ chạy vòng vòng trên mặt nước, đánh động những chú cá đói tìm tới, “cá lóc thích ăn mồi động, cá trê thích ăn mồi chết” người đi câu nào cũng biết bí quyết trên. Nếu không tìm được dế nhũi thì móc mồi trùn mà thả câu, cá đói thì gặp mồi nào cũng “xực” tuốt! Có người thả câu “ngầm”, tức là chỉ cần một khúc tre, trúc nhỏ, không cần dài lắm buộc nhợ câu vào một đầu, móc mồi rồi thả chìm xuống nước, đoạn còn lại cắm sâu dưới đất, cá ăn mồi, mắc câu rồi thì chạy vòng vòng dưới nước, hoặc lủi vào bụi, lùm nào đó rồi nằm im, chịu chết. Câu kiểu nầy có khi dính cá lóc, cá trê và cả lươn nữa! Nhưng câu cắm cực ở chỗ người đi cắm câu phải thường xuyên theo dõi các cần câu của mình, nếu cá cắn câu mà không gỡ gặp cá lớn sẽ giật đứt dây câu, coi như mất toi cả lưỡi câu và cá! Hoặc cá ăn câu rồi chết, sẽ bị sình ươn hoặc cua, tép, cá khác tới rỉa hết thịt, sáng ra đi gỡ câu chỉ còn lại…cái đầu cá như chọc quê!
Câu “rê” thì là cả một nghệ thuật, cần câu là nguyên cả một cây trúc hoặc tre dài có khi tới 6,7 mét! Dây câu cũng dài hơn thân cần câu, người câu rê chặt một cái nạng bằng cây ( giống như cái ná thun ) cắm ngược dưới thân cần câu làm chỗ tỳ vào đùi để “rê” lưỡi câu, mồi câu rê thường là nhái, bù tọt hoặc đối đế lắm thì bắt “thằn lằn” làm mồi, chỉ cần thấy mồi nhảy nhảy, chấp chới, xao động trên mặt nước là cá lóc nhào tới “bập” liền! Lưỡi câu rê sau khi móc mồi xong, thường được người đi câu bẻ một cọng cỏ, gắn vào đầu nhọn của lưỡi, đoạn cỏ còn lại gắn vào cái “nòng” trên sợi nhợ, chủ yếu là để lưỡi câu nhọn không mắc kẹt vào lùm cây, bụi cỏ khi đang rê câu! Câu rê thường dính cá lớn, có khi dính cả ếch to! Cậu Út tôi câu rê không cần mồi, chỉ cần nhìn thấy con cá lóc nổi lên, lấy cần câu rê dần dần cho tới khi lưỡi câu nằm dưới bụng cá là giật, mười phát không sẩy một!
Câu “nhắp” gần giống như câu rê, chỉ khác là cần câu không cần dài quá, khi câu thì “nhắp, nhắp” với khoảng cách đều, kích động mấy chú cá đói. Gần đây, ngưòi ta còn dùng vịt để câu, bắt một con vịt con cột một chùm lưỡi câu vào dưới hai chân của con vịt, tìm nơi nào có bầy “ròng ròng” mà thả vịt, cá lóc mẹ sợ bị ăn mất con nhào tới “đánh đuổi” kẻ quấy rối, táp một phát - cả một chùm lưỡi, hụt lưỡi nầy cũng “thiếm xực” lưỡi kia - thế là…dính câu! Có khi cá táp hụt lưỡi câu, táp luôn vào bụng vịt con, lòi cả ruột gan thấy phát khiếp! Câu cá bằng vịt dã man quá nên ít có người câu, còn khi chúng tôi đi câu gặp cá lóc mẹ dẫn bầy “ròng ròng” đi “dạo mát”, chúng tôi bỏ qua, không bao giờ câu, sợ cá con mất mẹ sẽ làm mồi cho cá khác! Mai mốt lấy cá đâu mà câu? ( Không như bây giờ, ngưòi ta dùng cả xung điện để bắt cá mẹ, cá còn “vị thành niên”, và cả cá con, thì nguồn tài nguyên thiên nhiên nầy không bị cạn kiệt mới là chuyện lạ! ) Trước kia, khi những ao nước dưới chân cầu Rạch Miễu, bên Thành phố Mỹ Tho chưa được thổi cát san lấp, có người xách cần câu máy tới câu, cũng được khá nhiều cá, còn khi đài phát thanh Tiền Giang còn ở chỗ cũ, cứ con nước rong tháng Mười đổ vào những con mương, trảng cỏ bên đài là chúng tôi có dịp câu “ké” những con cá lóc to, còn gặp cá trê thì nhảy qua dùng “xà búp” mà đâm – có con hai, ba ký – đâm dội cả tay chứ chẳng chơi! Câu cá lóc nói dễ chứ thật ra không dễ, nó đòi hỏi người đi câu phải hội đủ các điều kiện: mắt tinh – tay dẻo – giỏi nhìn nguồn nước và địa thế ao đầm nơi mình sắp câu. Bây giờ, trong xu thế “đô thị hoá” những ao, hồ, mương, vũng trong nội ô lần lượt bị san lấp để lấy đất xây dựng, người “ghiền” câu cá phải ra ngoại ô, mà mương vũng ở ngoại ô bây giờ hình như cũng không còn cá lóc, chỉ có cá rô, cá sặc mà thôi! Mua một con cá to ngoài chợ không phải là không mua nổi, nhưng thưởng thức các món chế biến từ con cá của mình câu được lúc nào cũng khoái hơn, đúng không? Và câu cá cũng là một thú tiêu khiển cho những ngày nghỉ cuối tuần đối với những người có máu mê “câu cá”.

HoangDucPham
Về Đầu Trang
HoangDucPham đang ngoại tuyến Xem hồ sơ thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trang chủ diễn đàn -> Phóng sự và hồi ký Thời gian được tính theo giờ [GMT+ 7 giờ]
Trang 1 trong tổng số 1 trang


Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
Bạn không được phép gửi kèm file trong diễn đàn này
Bạn không được phép download files trong diễn đàn này



- Xóa cookies lưu bởi diễn đàn này

Các trang diễn đàn xem tốt nhất với độ phân giải màn hình : 1024 x 768 pixels
Powered by diendancauca.com (original) © 2008-2009 NTT concept (FRANCE)

caucavietnam.com