Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Thành viênThành viên   NhómNhóm 
 DownloadCaucavietnam.com Cá nhânCá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng NhậpĐăng Nhập 
Mệt!

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trang chủ diễn đàn -> Bắc cầu nhịp sống
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Nhím.

cần phíp
cần phíp


Giới tính: Giới tính:Nữ
Tuổi: 32
Ngày tham gia: 07 12 2009
Số bài: 71
Chủ đề: 6
Cám ơn: 2
Được cám ơn 8 lần trong 6 bài

Bài gửiGửi: Thứ Sáu 21 1, 2011 12:44 am    Tiêu đề: Mệt! Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Em bị ốm, những ngày này mà lại ốm thật không thích hợp chút nào, nhưng trời lạnh thế cơ mà. Em mệt lả người, muốn đi ngủ sớm mà cứ ho rũ rượi, ho nẩy cả người, mỗi lần ho lại thấy có cả đốm sáng nhấp nháy lập loè trước mắt, cổ họng thì buốt rát.

Mấy ngày trước, lúc mới chớm ho, em cứ nghĩ mấy cái vớ vẩn lẻ tẻ này chắc không sao, cho đến khi em ngạt mũi, nuốt thức ăn thì đau họng, thỉnh thoảng còn thấy ù tai nữa, em mới chịu đi mua thuốc. Em bảo bọn bán thuốc lấy cho em cái loại nhanh khỏi nhất, nó đưa cho em mấy vỉ thuốc nào ho nào kháng sinh nào kháng viêm tổng cộng hết hơn ba trăm nghìn, em bảo thuốc gì mà đắt thế nó bảo thuốc ngoại, cái gì mà Zinnat nhập của Anh gì gì đấy riêng kháng sinh đã hai mươi lăm nghìn một viên, chưa kể thuốc ho, kháng viêm, viên ngậm cho đỡ rát họng nữa..., em xót ruột tiếc tiền bảo thôi lấy kháng sinh nội cũng được, cũng ngần đấy thứ mà chỉ có bốn mươi lăm nghìn, rẻ hơn bao nhiêu.

Em về uống ba hôm không thấy khỏi gì cả, lại còn thêm cả sốt nữa. Em đành cắn răng lết ra hiệu thuốc, chủ động bảo chúng nó bán cho thuốc kháng sinh Zinnat, con bé bán hàng khen em biết dùng thuốc, loại này hàng ngoại nhập ít người biết mà cũng ít người mua vì đắt, một viên bằng mấy vỉ kháng sinh nội, em gật gù chị biết rồi, hai mươi lăm nghìn một viên cơ mà, ôi sao chị biết cả giá ạ, chắc chị dùng quen rồi. Em ậm ừ trong bụng thầm nghĩ thì chính mày nói với tao mấy hôm trước chứ ai, em vẫn nhớ nó mà nó thì quên em, cũng chẳng có gì, chuyện thường tình thế thôi. Vấn đề là ở chỗ cuối cùng em vẫn mất cần đấy tiền, cộng thêm mấy chục nghìn tiền thuốc nội và mấy ngày uống thuốc.

Uống thuốc mới vào em thấy mệt lử người, mấy hôm rồi ốm lay lắt mà em vẫn phải quăng mình ra ngoài đường. Ức chế một nỗi là em ốm thật mà ai cũng nói em ốm tư tưởng thôi, chẳng lẽ mọi người không thấy em xanh xao tiều tuỵ rộc rạc cả người đi như thế à, lại còn buông một câu nhẹ tênh "thế à, mấy hôm này anh cũng ho suốt, chả cần thuốc thang gì đâu em, trời ấm lên là khỏi ngay thôi mà", họ nói thật và nghĩ thế thật, nhưng sao em thấy tủi thân kinh khủng, chả ai hỏi em lấy một câu như "em có mệt lắm không, có ăn uống gì được không". Mấy ngày hôm nay em ăn uống rất lôm côm, người lúc nào cũng lử đử thành ra chẳng muốn ăn gì, thành ra lại càng ốm. Đôi lúc trong đầu em cứ lởn vởn câu hỏi "không biết có ai chết vì ho không nhỉ", rồi em lại tự trả lời "chắc không ai, mà chết vì ho thì cũng lãng nhách thật", thôi em cố sống vậy, chứ nói thật cứ cái đà lử đử thế này em táng thêm năm chục viên thuốc ngủ thảo dược thôi chắc cũng đủ cho em bay êm ái rồi, lướt mây lướt gió không cần xe máy hay ô tô gì nữa, người thân bạn bè ai muốn gặp em thì cứ bật TV hoặc đèn lên là em có mặt chứ chả cần hương khói gì đâu vì em vốn hóng hớt, lại còn trẻ thế này cần quái gì phải hương khói kêu khấn cho mất công.

Chiều nay ông già nói chuyện với em, ông nói gì dài lắm em không nhớ hết, em chỉ nhớ đại khái láng máng là chậm nhất là khoảng nửa năm nữa thôi em sẽ bị tự kỉ, thực ra ông không nói từ tự kỉ, mà ông nói bằng nhiều câu nhiều từ nhưng nội dung gút lại thì ý của nó là từ tự kỉ. Em lại nhớ đến lời của một người lớn mấy bữa trước nói với em, rằng nhìn thấy trước cảnh em sẽ thế này thế kia mà thấy nó không đáng. Sao những người nhiều tuổi họ hay có những suy nghĩ và lời nói giống nhau thế nhỉ.

Em mệt quá, em chỉ muốn ngủ lịm đi để không bị ho sù sụ thế này nữa, ngồi dậy kì cạch gõ mấy dòng chữ này thôi mà em cũng khật khà khật khù như con gà rù. Lời của người lớn vẫn cứ vang vang trong đầu. Thật lòng mà nói, nếu biết trước là có giới hạn thì em sẽ chẳng phí một lần như thế, em sẽ tính toán kĩ càng cẩn thận và xứng đáng hơn, xét cho cùng thì em vẫn luôn vậy, luôn hoang phí trong khá nhiều vấn đề. Bài học cứ ngày một nhiều hơn, mà em nào thấm thía.

Thôi em cũng chẳng than thở nữa đâu, đằng nào mọi chuyện cũng thế rồi, em sẽ cố gắng tiết kiệm hơn - mọi thứ! Trên đời này làm gì có cái gì mãi mãi. Cứ hiểu thấu tận cùng chân lí ấy, thì em sẽ bớt ngu nhiều.

Nhưng dù gì, em cũng phải khỏi ốm cái đã, ngu mà ốm hình như càng ngu, vì toàn nghĩ quẩn, độc thoại như một con điên. Vừa ngu vừa điên thì chắc là hết thuốc.

Đừng ai nhảy vào đây trêu chọc gì em nhớ, em khóc đấy.
Về Đầu Trang
Nhím. đang ngoại tuyến Xem hồ sơ thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trang chủ diễn đàn -> Bắc cầu nhịp sống Thời gian được tính theo giờ [GMT+ 7 giờ]
Trang 1 trong tổng số 1 trang


Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
Bạn không được phép gửi kèm file trong diễn đàn này
Bạn không được phép download files trong diễn đàn này



- Xóa cookies lưu bởi diễn đàn này

Các trang diễn đàn xem tốt nhất với độ phân giải màn hình : 1024 x 768 pixels
Powered by diendancauca.com (original) © 2008-2009 NTT concept (FRANCE)

caucavietnam.com