Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Thành viênThành viên   NhómNhóm 
 DownloadCaucavietnam.com Cá nhânCá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng NhậpĐăng Nhập 
Đời cần thủ : một vô địch câu tay Pháp quốc

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trang chủ diễn đàn -> Phóng sự và hồi ký
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
tortue_rua

cần phíp
cần phíp


Giới tính: Giới tính:Nam

Ngày tham gia: 01 11 2008
Số bài: 52
Chủ đề: 14
Cám ơn: 11
Được cám ơn 26 lần trong 15 bài
Đến từ: hồ câu

Bài gửiGửi: Thứ Bảy 31 12, 2011 5:19 pm    Tiêu đề: Đời cần thủ : một vô địch câu tay Pháp quốc Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Xin chào các bạn,

Chỉ còn vài giờ nữa thì năm 2011 sẽ qua, năm mới 2012 sẽ đến, và 23 ngày sau thì lại đến Tết ta. Nhân tiện sắp có cơ hội ăn Tết liên tục, rùa tui thân chúc mấy bạn và gia đình luôn 2 cái Tết thật An khang - Thịnh vượng.

Chúc tết xong rùi, tặng luôn cho mấy bạn 1 phóng sự mới toanh chưa từng đăng bao giờ và bất cứ đâu hết (kể cả website ccvn), nhân dịp đầu năm cho nó hên nghen.

Truyền thuyết về quả phóng sự này, là bởi lý do sau : số là là lão Cọp (copierer) đang trên đà giao lưu ngon trớn với rùa tui, bổng nhiên lại nảy sinh tư tưởng lớn là... viết bài để bốc (thơm hay tanh chưa bít !) các cao thủ/thấp thủ trong làng câu cá VN. Lão ta có đề nghị rùa tui tạo điều kiện hỗ trợ lão ý, nhưng tiếc thay diễn đàn caucavietnam.com đã đóng cửa rồi, vì toàn bị thành viên... "ma" vào đăng ký, có ngày có đến vài chục con ma. Lười xóa, vả lại cảm thấy cửa hàng cũng ế ẩm nên các mod rủ nhau biến hết. Admin cũng kg có thì giờ quản lý, đành xù theo luôn (sorry phamducson nhé).

Phóng sự này được biên soạn lâu lắm rồi, ngày rùa tui còn tập tểnh đi theo mấy lão ký giả tây để viết lách. Nhưng sau khi đọc lại thì cảm thấy vẫn còn xài được, nên đăng vào diễn đàn của lão Bá, trước là ủng hộ lão Bá tý (e ế quá lại... dẹp nữa, thì mọi người lại hết chỗ buôn) sau là để gợi ý hay góp ý gì cũng được với lão Cọp, để lão ta có hứng thú thực hiện "tâm nguyện" của mình.

Chiện là như thế lày lày

***


Đời cần thủ
: một vô địch câu tay Pháp quốc

Người ta gọi ông ta một cách thân mật là "Nono", một già làng của làng câu Pháp quốc. Bernard Durand hồi tưởng lại "một ít" về thời gian đã qua, những ngày còn là vận động viên từng tham dự nhiều cuộc tranh tài khắp nước. Lần đầu tiên, từ ngày ông ta bắt đầu biết thi câu là gì, cho đến nay đã hơn 40 năm rồi, và vẫn luôn trung thành với giới câu thi.

Và nếu B. Durand chưa bao giờ đạt đến đỉnh vinh quang để một lần trở thành vô địch câu tay của cả nước, không phải vì ông ấy kém tài, mà là vì không đủ thì giờ để tranh đua cùng bạn hữu.

Đây là một phóng sự được đăng tải trên một trong những tạp chí câu kéo xuất bản tại nước Pháp đã lâu rồi, nhưng caucavietnam.com chọn để biên dịch lại không phải vì để nêu "thành tích", mà để kể lại câu chuyện của "một đời cần thủ". Một đời người thật sự đam mê câu cá, từ còn trẻ cho đến già, chỉ xem câu cá là thú giải trí duy nhất khi có thời gian thực hiện và cứ chơi mãi một trò, không bao giờ thay đổi.

Hôm nay cũng như hôm qua, ông ta cứ chạy xồng xộc, thì giờ là tiền bạc mà ! Thì giờ ư, không bao giờ Bernard có thừa cả. Hai giờ sáng, đã phải thức dậy chạy vào chợ cá Rungis để lấy "hàng" rồi. Mua xong, về đến nhà, lại phải chuyển sang xe cam nhông giữ lạnh và chở tuốt xuống vùng Chateau Thierry (Ainse), để bày cá ra sạp bán.

Dù rằng công việc bộn bề, nhưng chơi thì vẫn cứ chơi, và vẫn đoạt giải dài theo các thập niên từ 60 cho đến 70 thế kỷ trước, và điều này không phải dễ, nhất là ở vùng thủ đô. Chỉ nhìn qua nhân số của đội tuyển quốc gia, cấp hạng nhất; trong số 20 tuyển thủ, đã có 14 người là dân thủ đô rồi. Thế đủ biết.

Bernard thường tự nhận, ông ta là một cần thủ "hàng cá" và mấy sợi lông của ông ấy sẽ biến thành vảy cá (!).

Nếu mà ai đó muốn so sánh, thì hãy ví ông như một cá Chài, vì giống cá này rất là lăng xăng, rối rít, lúc nào cũng kéo đến trước tiên trên một bãi mồi bả, cũng như ông lúc nào cũng sẵn sàng để đi câu nếu có người rủ ren, hoặc tham gia câu thi nếu kịp biết trước lịch trình.

Vào số tuổi 65 (đừng nhầm nhé), Bernard luôn năng động như ngày còn trẻ, đặc biệt là trong các buổi câu thi. Mục đích: để giành thắng lợi. Nếu không muốn thắng, và không muốn cố gắng, tốt nhất là tôi chỉ nên đến để làm khán giả, Bernard không ngần ngại tuyên bố.

Lý lịch cần thủ

Tên : B. Durand
Tuổi : 65
Nghề nghiệp : Poissonnier (bán cá)
Lần đầu tiên tham dự thi câu : 1965
Club : Pantin (93)

Giải thưởng : Khoảng 120 lần đoạt giải, phần lớn ở các tình (vì cấp độ tranh giải rất "căng" tại thủ đô Paris). Hai lần giật giải á quân (thứ hai), đấu hình tam giác, tại Montereau. Hai lần á quân giải vô địch quốc gia, bộ môn câu bằng cần máy. Và cho đến giờ, Bernard vẫn là cần thủ duy nhất chiến thắng dân câu Anh quốc tại đất nước của họ, giải câu bằng cần Swingtip (ccvn: phương pháp câu cá trắng bằng cần có gắn máy, và không dùng phao của người Anh) .

Phần phỏng vấn

Hỏi : Có phải bác là một trong những người đã đưa phương pháp câu cá trắng bằng cần câu có gắn máy (kiểu Anh) vào Pháp ?

B.D : Lần đầu tiên mà tôi thấy người Anh biểu diễn cách câu này, là tại St-Lô, trong một dịp tổ chức câu thi, ngày hôm sau buổi thi câu này là trận đấu giao hữu Anh-Pháp, và các cần thủ Anh đã giành thắng lợi. Ba ngày sau đó, tôi đã tháo tất mấy cái khoen của chiếc cần câu cá Pike của tôi (chẳng bao giờ dùng), để ráp chúng vào một chiếc cần bằng sậy. Kế tiếp, tôi phải tự biến chế một chiếc phao to câu tay thành phao waggler (ccvn: phao dùng trong phương pháp câu kiểu Anh). Tôi đã từng thấy qua và "ngắm" kỹ cách câu này rồi, và tôi phải ứng dụng cho bằng được. Và thành quả thu hoạch được sau lần đầu tiên thử ngiệm với cách câu "học lóm" này là 5 con cá Vền lớn (khoảng 2kg/con). Chỉ cần được vậy thôi, tôi đã hài lòng lắm rồi.

Những lần sau đó, đội tuyển Anh quốc liên tiếp được mời sang Pháp (ccvn: để gỡ lại danh dự chăng ?), và vẫn tiếp tục làm mưa gió trên sân nhà của chúng tôi, nhất là với thuật rải mồi giòi bằng ná thun của họ. Có một lần, vào khoảng 2 giờ sáng, trên đường về nhà từ một nhà hàng ăn, thì chúng tôi bắt gặp một trong các tuyển thủ của đội Anh quốc đang đi dọc theo bờ sông để bắn hàng chục lít giòi với ná thun, mục đích để tập cá quen ăn giòi và ăn theo kiểu từ trên trời rơi xuống. Hậu quả, chắc chắn vào sáng hôm sau, tất cả bọn cá Chài, cá Vền ở khúc sông này sẽ chỉ chờ thức ăn từ trên rụng xuống chứ không sục đáy theo thói quen nữa.

Hỏi : Lúc ấy là hồi còn "thời thượng cổ". Giờ chắc phải khác chứ bác ?

B.D : Phương pháp câu của người Anh luôn được họ phát triễn, nhất là về chất lượng cần câu. Chiếc cần thứ thiệt đầu tiên để câu kiểu Anh của tôi, giờ vẫn còn, và tôi giữ để câu biển, vì nó hơi... "cứng", dù rất rắn rỏi, và tôi đã "cẩu" lũ cá Nhái nặng cả 2kg lên bờ, không vấn đề. Cây cần này chính Guy Hébert (ccvn: vô địch câu tay, đã quá cố) đã xách tay từ Anh quốc về giùm tôi, vì lúc ấy loại cần này gần như không ai bán, tại Pháp !

Giờ này, tôi đã có trong tay kiểu cần mà tôi cho là ăn ý nhất, đó là kiểu cần "Match Pride", dài 3,90m của nhà Browning, đi cùng với chiếc máy câu mã số 810 cùng thương hiệu.

Cước câu cũng tiến bộ không kém, nhất là loại cước chìm nhanh. Tôi thường dùng các cỡ cước : 0.10, 0.12, 0.15mm. Nhưng thông thường là 0.12mm. Loại phao waggler cũng đeo dính theo đà tiến bộ, loại làm bằng lông công vẫn luôn là kiểu phao được nhiều người ưa chuộng.

Hỏi : Hình như bác cũng câu bằng cần Swingtip rất thường khi, đúng không ?

B.D : Vâng, với cần Swingtip ở hồ và Quivertip khi câu sông. Không lâu lắm trước đây, tôi đã có dịp khảo nghiệm hiệu năng của chúng. Chuyện là như vầy : có lần đang câu bằng cần bolognese (ccvn: cách câu cá trắng bằng cần máy, của người Ý) ở bờ hồ, và cả buổi chì được có vài con cá Chài thôi ! Ở vùng nước này, tôi biết, đâu bao giờ "vắng vẻ" như vậy. Thế là, tôi trở ra xe, lấy cây cần "Swing" ra, cần nói thêm là trong túi câu của tôi, luôn đem phòng hờ một cây cần swingtip đã gắn sẵn máy câu. Sau đó, tôi đã lôi lên được cả chục kí lô cá Vền, thật là quái lạ, có ngày, bọn cá nhất định chỉ ăn mồi cố định nằm chết dí một chỗ thôi. Mấy con cá tổ lười này, mỗi lần nhắm mồi, chúng nhâm nhi cả gần 5 phút mới chịu kéo thẳng cái đọt cần "swingtip" đang đòng đưa của tôi. Chỉ có những người "bất cần đời", mới bỏ qua phương pháp câu này nếu vẫn muốn câu được cá !

Tác động của đọt báo cá swing-tip


a: bình thường, b: chùn dây, c: căng dây



Tác động của đọt báo cá quiver-tip hay feeder


1: bình thường, 2: chạm, 3: mắc câu



Hỏi : Bác có thường xuyên tập dượt không ?

B.D : Không, đôi khi tôi đi câu vào đầu tuần, nhưng là để dùng cho sạch mớ mồi còn tồn trong tủ lạnh của buổi cuối tuần trước, chứ gọi là tập luyện thì không hẵn đúng, thuần túy chỉ là câu để giải trí, có cá cũng được, móm cũng không sao. Trong những lúc thư giãn như vậy, thường xuyên tôi câu kiểu Anh, nhưng lắm lúc chán liệng ra, kéo vào, thì tôi "đổi món" sang câu tay dựa mé bờ, bằng mồi bánh mì "bập", tức là kỹ thuật câu của cha ông chúng ta ngày xưa. Đi câu mang theo ổ bánh mì và cục phó mát. Ta vừa ăn vừa câu, mẩu nào muốn làm mồi thì nhè ra, phết vào lưỡi câu, mẩu nào không thích cho cá ăn thì nuốt tuốt luôn, hay phun xuống nước làm mồi bả (ccvn : ẹ !). Mồi bánh mì trộn phô mai nhai nát, coi vậy mà lũ cá mê ra phết đấy ! Tôi đã từng "làm" cả túi cá Chài bằng thứ mồi chế biến cực kỳ đơn giản này, nhưng dùng để thi câu thì tôi chưa bao giờ thử, vì không dám và không tin tưởng lắm tác dụng, dùng "lúc nào cũng được" của nó.

Hỏi : À nhắc đến câu tay mới nhớ. Thế thì loại cần câu tay ở Pháp, chúng đã đạt tiến bộ đến mức nào rồi ?

B.D : Vào năm 1955, khi tôi bắt đầu câu cá một cách đúng đắn, thì dùng một chiếc cần lắp kiểu Roubaisienne, bằng sậy, dài chừng 7 mét, có đeo thêm một đoạn dây thun xoắn ở đọt cần. Mà ôi thôi, nặng lắm ! Nhưng đối với tôi, tầm câu của chiếc cần này vẫn còn chưa đủ, tôi phải chắp thêm một khúc tre ở phía chuôi, để có thể thòng ra xa thêm cả mét. Sau đó thì loại cần nhôm hiệu "Triumph", dài 7,50 - 8 mét, nhẹ hơn cần sậy một chút, xuất hiện trên thị trường câu. Và mặc dù có trong tay chiếc cần "gin" dài 8 mét rồi, tôi vẫn còn gán thêm cho nó 1 khúc nhôm đàng sau nữa, thành 9 mét. Thật là con người lúc nào lòng tham cũng không đáy !

Loại cần bằng phíp thủy tinh (fibre glass) được chế tạo và phân phối để thay thế cần nhôm không bao lâu thì bị loại cần "composit" lấn áp. Ở thời điểm này, tôi chuyển sang dùng đọt cần đặc, chứ không buộc thêm đoạn thun xoắn lòng thòng phía ngoài đọt cần nữa, vì khi đường câu được nối trực tiếp với đọt cần thì công việc lèo lái phao dễ hơn, nhất là khi buông câu ở những nơi có dòng chảy.

Ngày giờ này, tôi đang sử dụng chiếc cần Browning 14 mét, bằng carbon, đọt cần cũng bằng carbon, nhưng là carbon đặc. Tôi thừa biết kỹ thuật dùng đọt cần đặc không cho phép các bất cập, nhất là lỗi về đóng và dòng cá. Muốn chơi kiểu này phải hết sức tập trung và hoàn toàn làm chủ được mình. Vào những ngày mà mình cảm thấy không ổn, nóng nảy, thì sút cá, bứt thẻo là cái chắc, trong khi đó nếu đường câu được nối với đọt cần qua một đoạn thun thì các rủi ro này sẽ được hóa giải rất nhiều, tôi biết vậy. Tuy nhiên, cảm giác trực diện với cá qua đọt cần đặc vẫn kích thích tôi nhiều hơn, có lẽ tôi là một trong những phần tử thích tìm cảm giác mạnh.

Hỏi : Tò mò một chút, thế cái thùng câu của bác có gì trong đó ?

B.D : Haha, chắc chắn là tứ lung tung trong đó, vì bận mà. Đêm làm việc, ngày thì ngủ, làm gì có lúc rảnh. Thật sự tính tôi cũng không ngăn nắp gì ! Giờ thì sắp về hưu rồi, nhưng có lẽ cũng không khá hơn, chẳng lẽ 60t hơn mới biết ngăn nắp sao. Phải nói là tôi phục lăn những "đồng nghiệp" nhớ vanh vách các bộ phao của anh ta mang theo có không dưới 70-80 chiếc, thiếu gì biết ngay, không cần phải hỏi thêm.

Hỏi : Tôi nghe nói có người mang theo khi đi câu đến 200 chiếc phao đã lắp ráp và cân chỉnh sẵn ?

B.D : Ối ! Riêng tôi, trong nhiều trường hợp tôi mang theo chỉ khoảng hơn chục cái phao lắp ráp sẵn thôi. Bạn biết đó, nghề nghiệp của tôi không cho phép tôi có nhiều thì giờ để chuẩn bị trước như mọi người. Mỗi lần "tham chiến", thì tối hôm trước tôi ngồi chuẩn bị khoảng 1 tá phao, nhưng nhờ vậy mà cước, chì, lưỡi câu của tôi lúc nào cũng mới toanh. An toàn nhiều lần hơn là tạo sẵn hàng lố, dây câu rất mau "già" khi tiếp xúc thường xuyên với khí hậu bên ngoài bạn ạ.

Hỏi : Các đường câu mà bác sử dụng, chúng như thế nào ?

B.D : Tôi thuộc loại trường phái dùng chì kẹp. Đã ba chục năm qua, trong khi mọi người dùng chì xuyên tâm để "dằn" phao, thì tôi lại mằn mò tự chế chì kẹp. Ưu điểm của loại chì này là mình có thể di đời chúng dọc trên đường câu, muốn đường câu nặng/nhẹ ở khoảng nào cũng được, chứ không như chì xuyên tâm, lúc nào cũng tụt nằm sát gần thẻo lưỡi. Tuy chì kẹp có khuyết điểm là trong thao tác nạm chì, có thể làm bẹp cước câu, nhưng nếu biết phương pháp gắn chì thì gần như loại chì này chỉ gồm ưu điểm, và ưu điểm lớn nhất là dễ lừa cá ở những vùng nước có áp suất câu nặng, vì tại đây, thông thường cá rất nhát mồi.

- Mô tả qua về đường câu dùng để câu các vùng nước tĩnh thì chúng như thế này : Luôn được lắp với phao có cấu hình thuôn dài, giống như cán của một cọ vẽ ấy, nhưng nhỏ hơn nhiều. Cước câu thường là cước có đường kính 0.10mm, trong một vài trường hợp có thể xuống đến 0.08mm. Tổng trọng lượng chì kẹp trên đường câu trong khoảng từ 0.80 đến 1,5gr, tùy sức tải của từng chiếc phao.

Cách ráp đường câu của NoNo : A: cá dạn mồi, B: khó câu



- Ở những vùng nước động : Khi câu sông, tôi chỉ dùng phao có thể hình như quả lê. Cước câu được dùng cho những kiểu phao lực tải chì từ xx lên đến 4gr, có kích cỡ từ 0.10 đến 0.12mm. Phao trên 4gr, được ráp với cước nylon 0.14mm, nhất là trong trường hợp vùng nước có nhiều cá Vền. Chì câu được trải trên đường câu cùng một phương cách, trừ các đường câu được lắp với phao "nặng". Cần nhắc thêm, phao dùng để câu sông, cần có chân phao khá dài, điều kiện này rất quan trọng để áp dụng kỹ thuật ghì phao. Khi câu sông, nếu không biết ứng dụng kỹ thuật này, thì mồi câu sẽ luôn phất phơ ở lưng chừng nước. Vì thế phao cần có chân dài, để có thể đáp ứng được các yêu cầu của kỹ thuật như vừa nói.

Hỏi : Chắc là bác trữ nhiều thẻo lưỡi hơn là đường câu chứ ?

B.D : Vào đầu mùa, tôi có khoảng 400 thẻo dự trữ. Tất cả mấy trăm thẻo lưỡi này, là quà tặng mỗi lần Noel đến, của một người bạn câu rất thân, cho đến giờ tôi vẫn chưa dùng hết. Những thẻo lưỡi của tôi có chiều dài từ 25 đến 30cm, đặc biệt, khi nối thẻo vào đường câu, tôi không dùng cách nối "tròng vào tròng", mà buộc trực tiếp vào đường câu bằng cách ráp nối tương tự như để buộc mồi thìa (minh họa).

Tất cả đều dùng cước Browning hoặc Water Queen. Lưỡi câu thì của nhà Lion d'Or từ số 24 đến 18, và của Browning loại nickel bạc, từ số 18 đến 12. Cước thẻo và lưỡi được lắp ráp như sau : Lưỡi số 24, 20, 18 với cước 0.06mm, và 0.08mm, không bao giờ dùng lưỡi số 22, vì tôi thấy không ích lợi gì. Trong trường hợp cần phải "kéo" nặng, tôi ráp trực tiếp lưỡi câu vào đường câu luôn, không dùng thẻo lưỡi.

Hỏi : Còn mồi bả để tập trung cá lại, thì sao ?

B.D : Đối với tôi, vụ việc này không làm mất thì giờ tôi nhiều lắm, như nhiều người khác. Trước khi dùng mồi bả công nghiệp "Tess", tôi cũng có thứ mồi bả của tôi, và nó cũng đã đưa tôi lên bục gỗ để nhận cúp nhiều lần. Nói đến mồi bả, thì còn nhiều tranh luận lắm, nhưng phải nhìn nhận hiện thời, dân câu phần lớn hướng về mồi bả "công nghiệp" chứ không muốn mất thì giờ với những công thức pha trộn rườm rà như ngày trước nữa. Phải nói là có điên mới rong xe từ đầu đến cuối tỉnh, có khi phải dặn dò trước thì mới mong mua được, để sưu tập đến 12 loại bột thành phần, để tạo thành thứ mồi bả cũng không hơn gì người khác, nếu mà tình huống câu không thích hợp với hiệu ứng của "bài" mồi bả ! Và tôi dám chắc rằng tôi là một trong những người dùng mồi bả công nghiệp đầu tiên, tự vì tôi chẳng bao giờ có dư thì giờ để đi mua bột và chế biến bột thành mồi bả hết.

Hỏi : Nhưng mà bác cũng phải biết cách dùng chứ ?

B.D : Chắc chắn rồi, dùng mồi bả không phải là chỉ việc làm ẩm, vắt cục và liệng xuống nước, rồi sau đó ngồi... chờ. Tôi ví dụ cho bạn nghe một giai thoại : có một lần, tôi chủ định đi câu cá Mương trong một cái ao, rộng chừng hơn mẫu tây, gần nhà. Chủ ý câu cá Mương, vì thế tôi chỉ mang theo loại mồi bả để nhữ cá Mương và 1 đường câu rất "nhẹ", cũng chỉ để "phục vụ" cá Mương. Hôm ấy, lũ cá Mương lại không vờn kiếm ăn gần mặt nước như cá tính riêng của chúng, cho nên tôi phải "xuống" mồi thấp hơn để tìm bọn chúng. Khi đặt mồi câu ở lưng chừng nước thì tôi lại đụng phải đám cá Chài, và rồi, cả ngày hôm đó tôi "nhặt" toàn cá Chài đầy 1 túi lưới.

"Quen tay", vài ngày sau thì tôi trở lại cái ao này với mồi bả cá Chài, nhưng rủi thay, tôi chẳng câu được 1 con làm mắm. Chắc chắn là lũ cá ở đây chỉ bị thu hút bời loại mồi bả "nhẹ" dùng để câu cá Mương, thay vì mồi bả cá Chài mang tính chất "nặng" và chìm xuống nhanh đáy hơn ! Điều này chứng minh cho thấy rằng cách dùng mồi cũng quan trọng không kém các thành phần bột dùng cấu tạo cho mỗi loại mồi.

Hỏi : Điểm mạnh của bác gồm có những gì, và bác thích câu giống cá nào nhất ?

B.D : Tôi không thích mấy khi câu quá dễ, nhất là tại những hồ dịch vụ mà dân "nghiện" câu thường chế diễu là "cá nhiều hơn nước", hoặc ác hại hơn, họ còn gọi đó là hồ dành cho trẻ con chơi, vì đối với chúng, nếu khó câu và cá chậm ăn thì bọn nhóc lại mau chán ! Câu cá đối với tôi phải có tý gì đó mang tính chinh phục. Có dòng chảy, có gió... để có cơ hội lèo lái, kìm giữ phao, dòng, dẫn cá, phải như thế mới thú vị chứ. Ngược lại, tôi lại không thích giật cá nhỏ, dù rằng chính chúng nó đã đưa tôi nhiều lần lên bục gỗ trong những lần thi đấu, khi mà lũ cá lớn, như Chép, Vền... ngày hôm đó gần như đồng loạt tuyệt thực, không cắn câu của bất cứ một ai. Phải nói rằng rất nhiều lần tôi đoạt giải ở tỉnh nhà với tổng số điểm có khi lên đến 1.200 > 1.400 điểm, chỉ dựa vào điểm số tính trên đầu cá, và toàn là cá... nhí.

Hỏi : Bác có kỷ niệm nào đáng nhớ nhất không ?

B.D : Chắc chắn đó là lần đầu tiên tôi tham dự thi đấu với cách câu của người Anh. Không khí buổi thi câu hôm đó thật là sôi động và hào hứng. Nhưng kỷ niệm đáng nhớ nhất của tôi là buổi tranh tài giao hữu, gồm 5 quốc gia châu Âu được tổ chức tại Anh quốc. Cần nói thêm đây không phải giải câu thi "quốc tế" gì hết, như nhiều người gọi nhầm, vì chỉ gồm vận động viên của các nước châu Âu và cũng không chính thức được Hiệp hội câu cá nước ngọt hoàn cầu, công chứng hay đứng ra tổ chức.

Cuộc câu thi này xảy ra vào đầu thập niên 70, ở thành phố Nottingham. Và tôi đã hạ đối thủ ngồi cạnh tôi, thuộc đội Anh quốc, bằng phương pháp câu truyền thống của người Anh và chính trên đất nước của họ. Cuối buổi thi, cần thủ này đến nói với tôi : "beautiful, beautiful (đẹp lắm, đẹp lắm)", lúc sau tôi mới biết đó chính là vô địch câu cá trắng Anh quốc, Kevin Ashurst. Điều đáng buồn, là những vận động viên Pháp trong buổi câu thi hôm ấy, chẳng ai dám "chơi" như tôi, không một nhân mạng nào dám "thò" cây cần câu có gắn máy của mình ra ngoài túi để thi câu hết, chỉ toàn là câu tay bằng cần dài, dù rằng giải thưởng cuộc thi lên đến 50.000 quan Pháp (ccvn : bằng giá một chiếc Mẹc, thời đó). Kết cuộc, chúng tôi thắng điểm đầu cá nhưng thua điểm về trọng lượng. Người Anh đã tận dụng ưu điểm của máy câu và nhắm toàn vào cá... bự để chiến !

Hỏi : Còn kỷ niệm nào đáng buồn nhất ?

B.D : Chẳng có kỷ niệm nào hết (cười). Điều tạo cho tôi có được sự dũng cảm, đó là khả năng xóa sạch gì không đáng nhớ !

Hỏi : Thế bác nghĩ sao về các "mạnh thường quân" ?

B.D : À há, đây là một thành tựu lớn cả về kinh tế lẫn thể thao, cũng chính người Anh đi trước và cho chúng ta thấy "cách" mà noi theo.

Hỏi : Bác có gì góp hay gợi ý thêm cho đọc giả không ?

B.D : Tôi "thuộc" thành phần ủng hộ canh cải luật câu, cho phép được câu cá trắng bằng cần có gắn máy thay vì bị cấm, ngay cả cách câu bằng cần swingtip. Giờ đây, thì mọi người đều có thể câu tay, câu máy... một cách tự do, nhưng chúng ta đã mất hơn 10 năm để dự thảo luật (!). Nếu mà người ta cho phép sớm, thì "trình câu máy" của các cao thủ như Fougeat hay Guessard đã tiến rất xa rồi. Mười năm trước, tôi đã nói với Guessard : "Thử câu waggler đi, bạn sẽ thấy, bạn sẽ như tôi, bỏ ngay cây cần dài ngoằn này". Anh ta đáp lời tôi một cách ngắn gọn : "Nhưng mà chúng ta có được phép câu với cần có gắn máy đâu mà sờ vào !". Bây giờ thì anh ta lại nhìn nhận là tôi nghĩ và nói đúng.

Nhận định về cần tay, đối với tôi, chúng trở thành lố bịch, cho dù chúng đã đạt tiến bộ vượt bực về trọng lượng. Nhưng ai có thể ôm suốt 3 giờ, một cây cần dài 15 mét ? Nhất là lúc "khán giả" nhìn chúng tôi bắt cá một cách khổ sở, phải tháo gỡ cây cần có khi đến 3 lần, để thu ngắn bớt chiều dài lại.

Hỏi : Vào độ tuổi 65, bác vẫn còn tham vọng trở thành vô địch chứ ?

B.D : (cười) Lúc này mới chính là lúc mà tôi có dư rất nhiều thì giờ để chuẩn bị "đồ nghề". Để coi, chắc có thể tôi sẽ đoạt giải vô địch "trưởng bối" không biết chừng !

Theo LPEP
Tortue rùa (2012)
caucavietnam.com

** Đọc xong phóng sự này, các bạn cao thủ lẫn thấp thủ nếu có cảm hứng tự thuật về "đời câu" của mình. Xin liên hệ với bác CỌP (nickname copierer), hội tam T, Hà Nội. Bài viết của các bạn sẽ được cụ Cọp vuốt lại theo ý muốn trước khi đăng. Hoàn toàn miễn phí, nhưng nếu có ít nâu đá, nâu nóng bồi dưỡng Cheers thì càng hay Very Happy Thank you
Về Đầu Trang
tortue_rua đang ngoại tuyến Xem hồ sơ thành viên Gửi tin nhắn
Được cám ơn bởi: Mr Lee, TrienChieu, dutluc, Rod N Reel, hieunk
Copierer

cần kelva
cần kelva


Giới tính: Giới tính:Nam

Ngày tham gia: 19 1 2009
Số bài: 176
Chủ đề: 51
Cám ơn: 13
Được cám ơn 143 lần trong 54 bài

Bài gửiGửi: Thứ Bảy 31 12, 2011 7:28 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Very Happy Very Happy Bài hay quá vì cái kiểu câu TAY RẤT TÂY bác Rùa à. Thank you Thank you Thank you
Mà kiểu này chắc em không học theo được quá. Lấy đâu ra mấy cây cần mươi mấy m, 80 phao cân chỉnh sẵn và 400 thẻo bác ui! Bó tay rồi Bó tay rồi Bó tay rồi
À mà có khi em cố học để chiến với lão Bá, lão Đút Lọt vưn vưn xem sao bác hể? Laughing
Về Đầu Trang
Copierer đang ngoại tuyến Xem hồ sơ thành viên Gửi tin nhắn
Được cám ơn bởi: Mr Lee
dutluc

gãy cần
gãy cần


Giới tính: Giới tính:Nam
Tuổi: 44
Ngày tham gia: 05 11 2008
Số bài: 513
Chủ đề: 47
Cám ơn: 94
Được cám ơn 95 lần trong 61 bài

Bài gửiGửi: Thứ Ba 03 1, 2012 11:06 am    Tiêu đề: Re: Đời cần thủ : một vô địch câu tay Pháp quốc Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

tortue_rua đã viết :

số là là lão Cọp (copierer) đang trên đà giao lưu ngon trớn với rùa tui, bổng nhiên lại nảy sinh tư tưởng lớn là... viết bài để bốc (thơm hay tanh chưa bít !) các cao thủ/thấp thủ trong làng câu cá VN.


-D Very Happy Very Happy Để ủng hộ cho tư tưởng lớn của cụ Cọp(quả thật là dạo này cụ rất chăm sưu tầm tư liệu, chịu khó bám sát chiến trường), em bật mí cho cụ 1 số bí mật của 1 cao thủ. Tất nhiên là em chỉ trích dẫn sự việc còn bí mật đó thuộc về ai thì cụ tự tìm hiểu nháCool Cool

Hỏi : Chắc là bác trữ nhiều thẻo lưỡi hơn là đường câu chứ ?
...: Vâng! lưỡi thì mỗi lần em chỉ mua khoảng 500 chiếc thôi, không nhiều lắm & mỗi lần đi câu em chỉ mang tối đa là 5 hộp- khoảng 300 thẻo thôi


Hỏi : Còn mồi bả để tập trung cá lại, thì sao ?Nhưng mà bác cũng phải biết cách dùng chứ ?


....:Chắc chắn rồi, dùng mồi bả không phải là việc để liệng xuống nước để câu mà em còn thường xuyên rải đầy đệm xe, chủ yếu là để doạ đối thủ & cái chính mồi của em đậm hơn chất khử mùi nhiều.

Hỏi : Bác có kỷ niệm nào đáng nhớ nhất không ?
.. : Có chứ! đó là cái đận chiều lão Sấu, đưa lão í lên tận Phú Thọ câu rồi sau đó tiếp tục phi lên Tam Điệp câu tiếp mà chả được con nào. Lúc về lại nghe lão í xui dại chạy xe vống lên tới 80km/ h ở đoạn giới hạn 50km/h. dại chưa đến 1 phút mà mất đến 700khìn ( Không bẩu quen lão dutluc thì mất đến quả lưỡi).Cool Cool

Hỏi : Còn kỷ niệm nào đáng buồn nhất ?

...: Chẳng có kỷ niệm nào , đáng nhớ thì đúng hơn (Vưỡn liên quan 1 tý đến lão Sấu-cười). Đó là lần nhờ lão í đặt mua cước loại "người không nhìn thấy nhưng cá thì nhìn cực rõ" Laughing để về làm thẻo câu tay tận Nhật bủn. Thấy e mai bẩu loại này cỡ dây thì cực nhỏ mà sức tải thì cực dai lun..rẻ nữa chứ, 6 cuộn hết có 10 quả 4 . Dây nhỏ thế này chắc chắn bọn cá gấu nhà Lâm cờ cứ gọi là mù hết. Đi thi phen ăn giải cá to VSFA là cái chắc. Ai dè cuối emai lòi ra từ BRAID , lại còn chữ to tuớng mới đau em! Loại này xót tiền mang ra dùng không gãy cần mới là lạ. Ghét quá Ghét quá Hum nào cụ rùa về nước em tặng mang sang bển làm quà nhá Ngu quá Ngu quá :


Được sửa bởi dutluc ngày Thứ Ba 03 1, 2012 11:23 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
dutluc đang ngoại tuyến Xem hồ sơ thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trang chủ diễn đàn -> Phóng sự và hồi ký Thời gian được tính theo giờ [GMT+ 7 giờ]
Trang 1 trong tổng số 1 trang


Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
Bạn không được phép gửi kèm file trong diễn đàn này
Bạn không được phép download files trong diễn đàn này



- Xóa cookies lưu bởi diễn đàn này

Các trang diễn đàn xem tốt nhất với độ phân giải màn hình : 1024 x 768 pixels
Powered by diendancauca.com (original) © 2008-2009 NTT concept (FRANCE)

caucavietnam.com