
|
| Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn |
| Tác giả |
Thông điệp |
Ba_Vuong
gãy cần


Giới tính:  Tuổi: 44 Ngày tham gia: 09 11 2008 Số bài: 667 Chủ đề: 66 Cám ơn: 104 Được cám ơn 162 lần trong 83 bài Đến từ: Hà Nội
|
|
Hôm nay đọc báo thấy cái hình quen quen. Ngẫm nghĩ mãi một lúc lâu sau mới nhận ra đó là Quang cá Quả. Hi nhà văn này mà nói chuyện phiếm thì nhất rồi. Đêm đêm hắn "đẻ ra" vô số nhân vật. Phải những hôm vui hắn đẻ ra những chú hề, hôm buồn đẻ ra mấy thằng khùng khùng, điên điên, hôm có tiền thì ra cụ Bá Kiến, nếu hết tiền thì có Chí Phèo ngay....
Nói chung số phận tất tần tật các nhân vật đều nằm trong tay hắn. Vậy để xem hắn nói gì về ngày tình yêu dưới đây?
Nhà văn chuyện phiếm về tình yêu
Đặng Thiều Quang thích mối tình Marius và Cosette, Cấn Vân Khánh ám ảnh với "Mùa lá rụng" của Olga Berggolts, còn Di Li lại mê đắm Gamzatop với “Còn nếu em đi cô đơn buồn tủi trên đời / Không ai yêu em nữa / Thì có nghĩa ở một nơi nào đó, trên núi cao, Gamzatop chết rồi”.
Dưới đây là chia sẻ của ba nhà văn trẻ về những nhân vật, những hành động, những con người sống đẹp nhất vì tình yêu được thể hiện trong văn học xưa nay.
- Nhà thơ, nhà văn nào viết về tình yêu được anh, chị yêu thích nhất?
- Di Li: Tôi thích Margaret Mitchell (tác giả Cuốn theo chiều gió) với sự thể hiện tinh tế và độc đáo của bà trong tính cách nhân vật cũng như tình yêu của họ.
- Cấn Vân Khánh: Tôi ấn tượng với Janusz Leon Winsniewski bởi những truyện ngắn về tình yêu rất hiện đại mà vẫn mang đầy tính nhân văn. Ông là nhà khoa học nên tình tiết trong truyện được kết hợp khá chặt chẽ giữa lý trí và cảm xúc. Tôi đọc được sự lãng mạn trong đó, nỗi cô đơn vô tận của nhân vật trong hành trình đi tìm tình yêu và cả những mất mát không thể lấy lại. Tất cả đều rất hấp dẫn và lôi cuốn.
- Đặng Thiều Quang: Có lẽ là Boris Pasternak với Bác sĩ Zhivago, tiếp đến là Ernest Hemingway với Chuông nguyện hồn ai. Đó là những cuốn sách rất hay, trong đó nhân vật bị cuốn vào những cuộc chiến tàn khốc, những câu chuyện mà từ đầu tới cuối hầu như luôn căng thẳng. Trên cả tình yêu trai gái, ở đây còn là câu chuyện về tình yêu cuộc sống, yêu những khoảng lặng thanh bình hiếm hoi giữa những cơn bão tố, bởi họ luôn phải đối mặt với cái chết, phải tìm cách sống sót. Ở ranh giới giữa cuộc sống và cái chết, giữa hiểm nguy, điên rồ, hỗn loạn của chiến tranh, thì dường như chính tình yêu đã chỉ lối và dẫn dắt cho họ tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm, theo những cách kỳ lạ nhất.
Di Li tên thật là Nguyễn Diệu Linh, sinh năm 1978, tác giả của hai tập truyện ngắn Tầng thứ nhất, Điệu Valse địa ngục và tiểu thuyết Trại hoa đỏ. (Ảnh nhân vật cung cấp).
- Câu thơ tình hay nhất mà anh, chị từng đọc được?
- Di Li: Tôi chỉ thích nhất một câu thôi, hay nói đúng hơn là vài câu trong đoạn cuối bài Gửi người phụ nữ của Raxun Gamzatop: “Còn nếu em đi cô đơn buồn tủi trên đời / Không ai yêu em nữa / Thì có nghĩa ở một nơi nào đó trên núi cao, Gamzatop chết rồi”. Bài thơ tỏ tình này rất… kịch tính. Mà tôi thì vốn thích những điều kịch tính.
- Cấn Vân Khánh: Vốn rất yêu thơ và đọc khá nhiều thơ nên thật khó để nói câu thơ tình nào tôi thích nhất. Tuy nhiên tôi từng rất ấn tượng với câu: “Anh từng ở nơi đây, từng là người thân nhất / Sao phút này làm người bạn cũng không?” trong Mùa lá rụng của Olga Berggolts (Bằng Việt dịch).
- Đặng Thiều Quang: Tôi rất thích Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử, có thể coi đó là một bài thơ tình. Đặc biệt ở khổ cuối, tôi nghĩ nó đã nói lên tâm trạng hầu hết những chàng trai cô gái mới phải lòng nhau, xao xuyến lạ lùng, hư hư thực thực: "Mơ khách đường xa, khách đường xa / Áo em trắng quá nhìn không ra / Ở đây sương khói mờ nhân ảnh / Ai biết tình ai có đậm đà?".
- Hành động vì tình yêu đẹp nhất trong văn học mà anh, chị từng biết?
- Di Li: Tôi không nhắc đến hành động đẹp nhất mà tôi muốn nhắc tới hành động mà tôi ấn tượng nhất. Đó là khi nhân vật chính trong tiểu thuyết Thiếu nữ đánh cờ vây của Sơn Táp, một gián điệp Nhật Bản bị dồn vào bước đường cùng: sẽ phải chứng kiến tốp lính Nhật làm hại cô gái Trung Hoa mà anh yêu thương cho dù đôi bên chưa hề biết tên nhau. Anh đành phải giết cô gái rồi tự sát (đúng theo phong cách samurai) cho dù điều đó đồng nghĩa với việc phản bội tổ quốc và làm nhơ danh dòng tộc. Trước khi thực hiện điều đó, anh ta nói “Em đừng sợ, anh sẽ theo em. Anh sẽ bảo vệ em trong thế giới bên kia”. Câu chuyện này rất giống tác phẩm Người thứ 41 của Boris Lavrenhjov, cho dù lý do hành động về logic thì trái ngược, nhưng suy cho cùng cũng chỉ vì một điều duy nhất. Cô gái Nga áp giải chàng tù binh người Đức và giữa họ nảy nở tình yêu khi bị dạt lên một hòn đảo vắng. Cuối cùng, khi chiếc tàu của hải quân Đức đi ngang qua, người tù binh Đức chạy ra vẫy, và vì tình yêu với tổ quốc, cô gái đành bắn chết người yêu của mình rồi tự sát.
- Đặng Thiều Quang: Đó là trong Bác sĩ Zhivago, khi Zhivago và Lara trốn trong một căn nhà hoang giữa mênh mông tuyết trắng mùa đông nước Nga, với bầy sói vây quanh rình rập. Trong những ngày dài họ bị cả thế gian bỏ quên, chỉ có tiếng chó sói tru ghê rợn vây quanh. Sống trong sự cùng quẫn, sợ hãi và vô vọng ấy, bác sĩ Zhivago đã viết thơ tình tặng Lara. Hãy hình dung những bài thơ tình được viết ra ở cái nơi tận cùng thế giới ấy, và cuộc chiến tranh cuồng loạn thì vẫn đang diễn ra đâu đó.
Đặng Thiều Quang, sinh năm 1974, tốt nghiệp Đại học Kiến trúc Hà Nội. Anh là tác giả cuốn Đảo cát trắng. (Ảnh nhân vật cung cấp).
- Mối tình mà anh, chị cho là đẹp nhất trong văn học?
- Di Li: Tôi ấn tượng nhất mối tình giữa Scarlet O’Hara và Rhett Butler trong Cuốn theo chiều gió. Cho dù đọc đến hàng nghìn tác phẩm thì tôi vẫn không thay đổi được ấn tượng này. Đây rõ ràng là một câu chuyện tình kỳ lạ.
- Cấn Vân Khánh: Tôi bị ám ảnh bởi mối tình giữa Gemma và Arthur trong tiểu thuyết Ruồi trâu của Ethel Lilian Voynich, bức thư cuối cùng Arthur gửi cho Gemma đã chứa đựng tất cả tình cảm mà ông dành cho người con gái ông yêu đến giây phút cuối cùng. Toàn bộ tiểu thuyết không tập trung khai thác mối tình của hai người nhưng tình yêu lý tưởng và cao đẹp vẫn hiện lên lấp lánh từng trang sách.
- Đặng Thiều Quang: Mối tình lãng mạn giữa Marius và Cosette trong Những người khốn khổ của Victor Hugo. Hoặc vì tôi đọc tác phẩm này khi còn niên thiếu nên ấn tượng bởi những đoạn mô tả họ gặp gỡ và phải lòng nhau ở vườn Luxembourg, rồi cảnh Cosette “xé rào” hẹn hò vụng trộm với Marius, cho đến đoạn chàng sinh viên trẻ Marius tham gia cuộc bạo loạn, anh ta viết lá thư vĩnh biệt nàng Cosette với những ngôn từ đầy đau khổ mà cuồng nhiệt… Tất cả đều rất đẹp, bồng bột và say đắm. Nhân tiện, cũng không thể không nhắc đến cuốn Người tình của Marguerite Duras, kể lại một mối tình mang vẻ đẹp u ám kỳ lạ nhưng đầy quyến rũ. Và còn nhiều cuốn sách khác nữa, khó có thể nói chính xác đâu là câu chuyện tình đẹp nhất. Mọi câu chuyện tình đều đẹp.
- Tình yêu bất hạnh nhất từng được miêu tả trong văn học, theo anh, chị?
- Di Li: Cũng vẫn là giữa Scarlet và Rhett Butler. Họ là hai trái tim nồng nhiệt và đồng cảm, song về mặt lý trí lại chạy dài như hai đường thẳng song song. Bất hạnh chính ở điều ấy. Nhìn chung thì theo cách thể hiện thông thường trong văn học, những mối tình đẹp nhất cũng đồng thời là những mối tình bất hạnh nhất.
- Cấn Vân Khánh: Mối tình giữa Gemma và Arthur trong Ruồi trâu chứa đựng đầy đủ sự mất mát và đau đớn. Họ đã dâng trọn mình cho lý tưởng cách mạng, để rồi giây phút cuối cùng nhận ra tình yêu duy nhất dành cho nhau qua bức thư mà Arthur để lại thì họ đã không còn được nhìn thấy nhau nữa vì cái chết đã chia lìa vĩnh viễn. Tôi cho rằng tình yêu bất hạnh nhất là tình yêu bị ngăn cách bởi cái chết.
- Đặng Thiều Quang: Đó là mối tình của một nhân vật trong Âm thanh và Cuồng nộ của William Faulkner. Anh ta yêu chính em gái của mình, phát điên, và cuối cùng là tìm đến cái chết. Có thể nói đây là một cuốn sách vĩ đại, và là cuốn hay nhất mà tôi từng đọc.
Tác giả sinh năm 1979 Cấn Vân Khánh đã xuất bản những tác phẩm như Khi nào anh thuộc về em?, Người đàn ông có đôi mắt trong... (Ảnh nhân vật cung cấp).
- Là người sáng tác, điều gì với anh, chị là khó nhất khi viết về tình yêu?
- Di Li: Tôi thấy khó nhất là viết lời thoại giữa những người đang yêu. Riêng phạm trù này thì trí tưởng tượng của tôi rất kém. Bình thường tôi tự cho mình giao tiếp không đến nỗi tồi, nhưng trước những vấn đề cần bộc lộ cảm xúc thật (cho dù là ăn năn, hối hận, buồn nản hay phấn khởi) thì tôi cũng rất khó ăn nói. Vì thế tôi viết nhanh, nhưng nhiều khi chỉ vì một câu thoại mà tắc tị cả 15 phút, cứ tẩy đi xóa lại, thấy nhân vật nói thế nào nghe cũng có vẻ rất ngố.
- Cấn Vân Khánh: Điều khó nhất của tôi là viết một truyện ngắn tình yêu mang kết thúc có hậu mà vẫn để lại xúc cảm và ám ảnh trong lòng độc giả
- Đặng Thiều Quang: Là viết về nó mà không phải gọi tên nó là tình yêu. Hoặc viết về những khía cạnh khác của tình yêu thường bị người ta bỏ qua hoặc né tránh, đó là những ám ảnh tình dục, ghen tuông, dằn vặt, hoặc sự tham lam vị kỷ của nó nữa. Viết về những chuyện kỳ lạ hay kỳ quặc mà không trở nên xa lạ với độc giả, và trước hết ngay cả với chính mình. Đó là điều khó nhất.
- Xin hãy chia sẻ ngày lễ Valentine lãng mạn nhất mà anh, chị từng có?
- Di Li: Tôi có nhớ một năm, hồi chưa lấy nhau, anh ấy có tặng cho tôi một bài thơ thì phải. Thơ không hay lắm, không có vần ăn nhập (vì chồng tôi không có năng khiếu văn thơ) được trình bày trên bưu thiếp tự thiết kế với hình vẽ đàng hoàng (anh ấy là họa sĩ). Tôi cực kỳ ghét thơ, hầu như không đọc, làm thơ lại càng không, nhưng trước đó tôi hứng chí thế nào có tặng cho ý trung nhân một bài, cũng chán không kém. Nên tôi đồ rằng anh ấy tặng tôi thơ là để “trả nợ”. Có lẽ đó là bài thơ duy nhất chúng tôi làm trong đời. Hai bài ấy người khác đọc lên chắc phải phì cười, nhưng chúng tôi vẫn cất trong một hộp sắt nhỏ trong tủ riêng của mỗi người.
- Cấn Vân Khánh: Mỗi ngày Valentine lại đem đến cho tôi cảm giác khác nhau. Khi yêu bất kỳ ai cũng trở nên lãng mạn. Nhưng tôi không quan trọng điều đó bằng việc ngày nào bạn trai tôi và tôi cũng dành cho nhau những khoảnh khắc lãng mạn và đẹp đẽ chứ không chỉ trong ngày lễ Valentine.
- Đặng Thiều Quang: Nói ra nghe có vẻ buồn cười, nhưng từ khi Valentine trở nên phổ biến ở Việt Nam, thì dường như tôi đã hơi “già”, hoặc đã qua cái thời trẻ trung lãng mạn mất rồi. Một số bạn bè thế hệ 7X cùng trang lứa với tôi cũng không mấy mặn mà với ngày lễ này, nhất là cánh đàn ông. Chúng tôi khá thờ ơ, hoặc luôn có một phản xạ vô thức nào đó chống lại những nghi lễ hay xu hướng có vẻ bầy đàn và ngoại nhập. Tuy vậy, mỗi năm vào ngày lễ Valentine, tôi vẫn mua hoa tặng vợ. Tôi ngạc nhiên thấy cô ấy giữ những bông hoa rất lâu, cho đến tận khi chúng héo khô đi. Phụ nữ có thể không nói ra, nhưng họ luôn thích được tặng hoa.
Hà Linh thực hiện
Nguồn :http://www.vnexpress.net/GL/Van-hoa/2009/02/3BA0B3CF/
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
newface
cần phíp


Giới tính:  Tuổi: 40 Ngày tham gia: 05 11 2008 Số bài: 74 Chủ đề: 0 Cám ơn: 75 Được cám ơn 2 lần trong 2 bài Đến từ: Hà Nội
|
|
Có khi phải đến 2 năm rồi không thấy QcQ đi câu kéo gì cả. Sáng nay nhìn thấy hắn trên VTV1 chương trình cuộc sống số. Dao này trông béo phết. Chắc ở nhà ngoan ngoãn để sắp tới xin cấp visa lượt phượt sông Gâm vài ngày với Bá Vương, HiếuNk và mọi người?
HiếuNK kể chuyến đi câu tiền trạm sông Gâm sắp tới. Nghe hấp dẫn quá. Rất tiếc là em không đi được.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
QcQ

Giới tính:  Tuổi: 38 Ngày tham gia: 05 11 2008 Số bài: 203 Chủ đề: 16 Cám ơn: 9 Được cám ơn 35 lần trong 17 bài Đến từ: Hà Nội
|
|
Cảm ơn cụ Bá và bác Niu Phết lăng xê em, dạo này em đang giả vờ ngoan để máy giặt nó bớt kêu, rồi thể nào từ tháng 2 âm lịch trở đi lại mất mặt cả tháng giời ngoài sông hồ Tây Bắc cho coi. Lúc ấy chỉ sợ các bác không đú theo em được ấy chứ...
Thi thoảng em lên nhà đài với báo chí chém gió tí, có phán này nọ như đúng rồi các bác bỏ quá cho...
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
nobita
cần tre

Giới tính: 
Ngày tham gia: 09 4 2009 Số bài: 2 Chủ đề: 0 Cám ơn: 2 Được cám ơn 0 lần trong 0 bài
|
|
E xin chào tất cả các bác. Xin chào bác QcQ.
Thật sự em rất ngưỡng mộ phong cách viết văn của bác QcQ. Đọc câu chuyện Cá thần sông thiêng của bác em thấy rất hay và lôi cuốn. Chỉ tiếc đến giờ em mới đọc được đến phần 7. Hấp dẫn quá. Có cách nào để được đọc hết tác phẩm này của bác kg ạ? E là mem mới có gì các bác chỉ giáo cho ạ.
Chúc các bác luôn mạnh khoẻ và cống hiến cho diễn đàn những câu chuyện hay và bổ ích.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
QcQ

Giới tính:  Tuổi: 38 Ngày tham gia: 05 11 2008 Số bài: 203 Chủ đề: 16 Cám ơn: 9 Được cám ơn 35 lần trong 17 bài Đến từ: Hà Nội
|
|
Cám ơn bác Nô!
Truyện cá thần viết đến đâu post đến đấy, mời bác và các anh em đón đọc từng phần vậy.
Chúc các bác vui vẻ thư giãn!
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
Nhím đi câu cá
cần phíp


Giới tính:  Tuổi: 14 Ngày tham gia: 28 4 2009 Số bài: 82 Chủ đề: 3 Cám ơn: 5 Được cám ơn 0 lần trong 0 bài Đến từ: nhà trẻ( thực ra mới 4 tuổi thôi nhưng khai thật thì cụ Bá Kiến ko cho vào đây
|
|
QcQ ơi sao cái mẹt anh cứ vàng ệch ra xế , có cái mẹt xanh nèo ko, hi hi. Em mới biết chữ mà bắt viết tận 100 kí tự là sao, admin chơi khó thế, hix
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
QcQ

Giới tính:  Tuổi: 38 Ngày tham gia: 05 11 2008 Số bài: 203 Chủ đề: 16 Cám ơn: 9 Được cám ơn 35 lần trong 17 bài Đến từ: Hà Nội
|
|
Đấy, mặt xanh đấy Nhím ơi, sợ chưa?
Trông Nhím dễ thương quá cơ, sao lại cầm chùm trái tim đo đỏ đi câu thế kia hở Nhím?
Được sửa bởi QcQ ngày Thứ Ba 28 4, 2009 10:39 pm; sửa lần 1. |
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
Nhím đi câu cá
cần phíp


Giới tính:  Tuổi: 14 Ngày tham gia: 28 4 2009 Số bài: 82 Chủ đề: 3 Cám ơn: 5 Được cám ơn 0 lần trong 0 bài Đến từ: nhà trẻ( thực ra mới 4 tuổi thôi nhưng khai thật thì cụ Bá Kiến ko cho vào đây
|
|
Nhím câu cá bằng tim đấy nhé, chân thành thế cho bọn cá nó cảm động nó cắn câu nhiều ấy mà, QcQ xinh zai nhờ, hờ hờ....
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
QcQ

Giới tính:  Tuổi: 38 Ngày tham gia: 05 11 2008 Số bài: 203 Chủ đề: 16 Cám ơn: 9 Được cám ơn 35 lần trong 17 bài Đến từ: Hà Nội
|
|
| Cụ Nhím ơi sao cụ lại 72 tuổi thế kia? Cụ đừng làm thế mà đau lòng QcQ lắm lắm! Xinh giai thì cụ còn chờ gì nữa, cụ câu luôn đi!
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
chichxongxoc
cần phíp

Giới tính:  Tuổi: 24 Ngày tham gia: 14 2 2009 Số bài: 92 Chủ đề: 16777215 Cám ơn: 25 Được cám ơn 3 lần trong 3 bài
|
|
Cụ Nhím đi câu cá có lẽ già làng nhất cái bản này thì phải, dững 72 tuổi mà cụ còn sức mà đi câu cái lão QcQ thì thật là thán phục cụ
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
Nhím đi câu cá
cần phíp


Giới tính:  Tuổi: 14 Ngày tham gia: 28 4 2009 Số bài: 82 Chủ đề: 3 Cám ơn: 5 Được cám ơn 0 lần trong 0 bài Đến từ: nhà trẻ( thực ra mới 4 tuổi thôi nhưng khai thật thì cụ Bá Kiến ko cho vào đây
|
|
già rồi nên chỉ đi câu cá thôi bạn ạ, ko câu gì khác đâu
Được sửa bởi Nhím đi câu cá ngày Thứ Ba 09 6, 2009 10:58 pm; sửa lần 1. |
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
Vũ Văn Hiệp
cần tre

Giới tính:  Tuổi: 34 Ngày tham gia: 21 6 2009 Số bài: 2 Chủ đề: 0 Cám ơn: 0 Được cám ơn 0 lần trong 0 bài
|
|
Chào nhím nhé
thế nhím mới bị ai đầu độc vào môn trời đày thế?
Nhím thấy môn này có thú vị không?
từ ngày được mấy bác giúp đỡ tay nghề đến cỡ nào rồi? có thể câu giao lưu đư
dược chưa?
Nếu ổn thì anh mời nhím về hải dương câu giao lưu một vài buổi. ok?
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
hintranquan
cần tre


Giới tính:  Tuổi: 54 Ngày tham gia: 06 8 2009 Số bài: 1 Chủ đề: 0 Cám ơn: 15 Được cám ơn 0 lần trong 0 bài
|
|
| Xin chào và chúc mừng "Bóng giai nhân..." mình vừa đọc xong và rất thích truyện ngắn của bạn đăng trên VNQĐ số Tháng 8! Ở ngoài đời có thế không?..
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
bldbinh
cần phíp

Giới tính:  Tuổi: 50 Ngày tham gia: 17 11 2008 Số bài: 22 Chủ đề: 0 Cám ơn: 22 Được cám ơn 1 lần trong 1 bài
|
|
Tiếng cười trong veo của Đặng Thiều Quang
(ANTĐ) - Sau hơn 10 năm “mất tích”, Đặng Thiều Quang vừa trở lại văn đàn với tập truyện ngắn “Tôi và d’Artagnan” do NXB Hội Nhà văn ấn hành. Tập truyện như nhắc nhớ lại một thời học trò trong ký ức của những người thuộc thế hệ “Tôi 20"
Đặng Thiều Quang, khi bắt đầu viết truyện trên báo Hoa học trò với bút danh Đác ta nhăng. Và cái tên đó gắn với nhiều thế hệ sinh viên, học sinh, cho đến khi Đặng Thiều Quang giã từ đời sinh viên và lặn vào cuộc sống của một kiến trúc sư bộn bề.
Trong sáng, tinh nghịch, hài hước, “Tôi và d’Artagnan” là câu chuyện về những cô cậu học trò đang lớn, ngay từ câu chữ, luôn khiến chúng ta phải bật cười…Tình huống truyện chủ yếu xoay quanh đôi bạn thân thiết: cậu học trò chuyên toán thông minh, nghịch ngợm và cậu học trò chuyên văn trầm tư đồng thời khá lãng mạn. “Ta quen nhau đi thôi” tình bạn “không bị giới hạn bởi định lý và vần thơ” của họ bắt đầu từ đó.
Dưới mái trường trung học, biết bao vui buồn xảy đến với họ: chuyện về cái tên riêng mà học trò đặt cho cô giáo dạy văn, chuyện ném bài cho bạn giờ kiểm tra bị thầy bắt được, chuyện về những tình cảm mới lạ nhen nhóm trong họ, rồi chuyện giận dỗi, trêu chọc nhau rất học trò… Nhưng dù viết về chuyện gì, Đặng Thiều Quang vẫn luôn nhất quán với giọng hài hước tinh nghịch trong cách kể của anh.
Có thể liệt kê rất nhiều chi tiết khiến chúng ta phải bật cười: cô Thu Nga được gọi là cô “chẳng hiểu vì sao” vì cô thích trích dẫn câu thơ “tôi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn”; thầy Tạ Tấn khi giận thì: “nhìn tôi với đôi mắt nặng trĩu - nặng hơn cả cái tên của thầy”, hay những suy nghĩ trẻ con để “chinh phục” cô bạn gái của người bạn thân, cách nhân vật tôi buộc bạn phải trở nên mạnh mẽ… Những câu văn thật giản dị nhưng lay động bởi những xúc cảm chân thật, trong sáng, hồn nhiên và rất học trò.
Đôi khi, có nhiều truyện viết về học trò thường bị vấp phải một nhược điểm là “hơi lên gân” bởi ý định đưa ra một bài học đạo đức nhằm giáo dục học trò khá phô lộ, làm mất đi không khí tự nhiên của truyện kể.
Kể câu chuyện của thế giới học đường bằng chính góc nhìn của học trò, thành công của tác giả là giữ điểm nhìn trong sáng, hồn nhiên, tinh nghịch đó cho đến tận những dòng cuối cùng.
Cách cảm, cách nghĩ nhân vật không bị thấm nhiễm nhiều quan niệm của thế giới người lớn. Câu chuyện được kể trong truyện vì vậy thật gần gũi, quen thuộc và cuốn hút. Đó cũng là cách “thanh lọc thế giới” riêng, giúp học trò tự trưởng thành từ những trải nghiệm thiết thân.
Sau “Tôi và d’Artagnan”, Đặng Thiều Quang sẽ cho xuất bản hai tập tuyển thuyết mới, đó là “Chờ tuyết rơi” và “Đảo cát trắng”. Đây là hai tiểu thuyết được bạn đọc trên Internet quan tâm trong thời gian qua.
Đặng Thiều Quang cũng đã giới thiệu trên các diễn đàn và trên blog cá nhân của anh. Đặng Thiều Quang cũng là một trong những cây bút trẻ hiếm hoi hiện nay dám rũ bỏ công việc để hết mình với văn chương…
Thu Ngân
Cô em Thu Ngân này chắc lại có tình ý gì với QcQ đây khi nhận xét "Tiếng cười trong veo của Đặng Thiều Quang" ........Có mà giọng khản đặc thuốc lào thì có .......
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
mrtruly
cần tre

Giới tính:  Tuổi: 26 Ngày tham gia: 29 8 2009 Số bài: 10 Chủ đề: 0 Cám ơn: 0 Được cám ơn 0 lần trong 0 bài
|
|
cụ quờ được cái viết văn hay, câu cá giỏinhwngg phải mỗi cái tội " mải mê trinh chiến và yêu đương" quên hết cả anh em chúng ta đang dài cổ chờ truyện của cụ viết tiếp
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
thanhnam_hn_05
cần titan


Giới tính:  Tuổi: 36 Ngày tham gia: 20 4 2009 Số bài: 357 Chủ đề: 16 Cám ơn: 0 Được cám ơn 12 lần trong 11 bài
|
|
| mrtruly đã viết : | cụ quờ được cái viết văn hay, câu cá giỏinhwngg phải mỗi cái tội " mải mê trinh chiến và yêu đương" quên hết cả anh em chúng ta đang dài cổ chờ truyện của cụ viết tiếp  | Pác ui, từ bữa thi câu tay ở Vĩnh Hưng 20/6 đến giờ, có ai nhìn thấy lão nhà văn này xuất hiện trên màn ảnh VTV3 đâu, giang hồ đồn rằng lão ta rửa tay...gác cần roài. Có lẽ từ giờ không gọi la Quang cá quả nữa mà phải đổi thành Quang Trạch. Lão ta trốn giỏi ghê.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
Tú khỉ
cần phíp

Giới tính:  Tuổi: 43 Ngày tham gia: 09 9 2009 Số bài: 20 Chủ đề: 0 Cám ơn: 1 Được cám ơn 1 lần trong 1 bài
|
|
| thanhnam_hn_05 đã viết : | Pác ui, từ bữa thi câu tay ở Vĩnh Hưng 20/6 đến giờ, có ai nhìn thấy lão nhà văn này xuất hiện trên màn ảnh VTV3 đâu, giang hồ đồn rằng lão ta rửa tay...gác cần roài. Có lẽ từ giờ không gọi la Quang cá quả nữa mà phải đổi thành Quang Trạch. Lão ta trốn giỏi ghê.  |
Nè anh thanhnam_hn_05 đừng chọc ghẹo sư pho em đấy nhé, chọc nhiều là em cho bác tòe đầu đấy
Em đang xin sư pho cho em gặp lại em H đấy, anh mà lớ xớ là em liền đó ghe
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
thanhnam_hn_05
cần titan


Giới tính:  Tuổi: 36 Ngày tham gia: 20 4 2009 Số bài: 357 Chủ đề: 16 Cám ơn: 0 Được cám ơn 12 lần trong 11 bài
|
|
| Tú khỉ đã viết : | | thanhnam_hn_05 đã viết : | Pác ui, từ bữa thi câu tay ở Vĩnh Hưng 20/6 đến giờ, có ai nhìn thấy lão nhà văn này xuất hiện trên màn ảnh VTV3 đâu, giang hồ đồn rằng lão ta rửa tay...gác cần roài. Có lẽ từ giờ không gọi la Quang cá quả nữa mà phải đổi thành Quang Trạch. Lão ta trốn giỏi ghê.  |
Nè anh thanhnam_hn_05 đừng chọc ghẹo sư pho em đấy nhé, chọc nhiều là em cho bác tòe đầu đấy
Em đang xin sư pho cho em gặp lại em H đấy, anh mà lớ xớ là em liền đó ghe  | Đệ tử của Cá quả chắc là cá lóc roài, hèn chi zữ tợn zậy ta
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
Tú khỉ
cần phíp

Giới tính:  Tuổi: 43 Ngày tham gia: 09 9 2009 Số bài: 20 Chủ đề: 0 Cám ơn: 1 Được cám ơn 1 lần trong 1 bài
|
|
| thanhnam_hn_05 đã viết : | Đệ tử của Cá quả chắc là cá lóc roài, hèn chi zữ tợn zậy ta  |
Thì bác cứ đọc bài Cá Thần Sông Thiêng thì biết em là ai
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
mrtruly
cần tre

Giới tính:  Tuổi: 26 Ngày tham gia: 29 8 2009 Số bài: 10 Chủ đề: 0 Cám ơn: 0 Được cám ơn 0 lần trong 0 bài
|
|
Tú khỉ
pác Tú khí ko bít bác thanhnam_hn_05 mới chính là cảm hứng để cho cụ quờ nhà ta sáng tác ah
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
thanhnam_hn_05
cần titan


Giới tính:  Tuổi: 36 Ngày tham gia: 20 4 2009 Số bài: 357 Chủ đề: 16 Cám ơn: 0 Được cám ơn 12 lần trong 11 bài
|
|
| mrtruly đã viết : | Tú khỉ
pác Tú khí ko bít bác thanhnam_hn_05 mới chính là cảm hứng để cho cụ quờ nhà ta sáng tác ah  | Khỉ thì Khỉ có làm sao đâu nhỉ, các pác bàn tán làm gì cho mệt
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
mrtruly
cần tre

Giới tính:  Tuổi: 26 Ngày tham gia: 29 8 2009 Số bài: 10 Chủ đề: 0 Cám ơn: 0 Được cám ơn 0 lần trong 0 bài
|
|
pác thanhnam_hn_05 ui.hôm qua mới đc xem ảnh của pác thì hóa ra là em đã được ngồi cùng pác ở hồ đồng quê 3 rồi (hôm đấy pác đang nghe điện thì cá tỳ ấy ) em thấy pác đẹp zai thía cơ mà
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
thanhnam_hn_05
cần titan


Giới tính:  Tuổi: 36 Ngày tham gia: 20 4 2009 Số bài: 357 Chủ đề: 16 Cám ơn: 0 Được cám ơn 12 lần trong 11 bài
|
|
| mrtruly đã viết : | pác thanhnam_hn_05 ui.hôm qua mới đc xem ảnh của pác thì hóa ra là em đã được ngồi cùng pác ở hồ đồng quê 3 rồi (hôm đấy pác đang nghe điện thì cá tỳ ấy ) em thấy pác đẹp zai thía cơ mà  | Thì ngày nào mà tui chẳng ở ĐQ3, hồ của tui mà. Mà thế đấy, đẹp zai thía mà vẫn bị gọi là Tú khỉ, thế mới đau
|
|
| Về Đầu Trang |
|
 |
|
|
Bạn không có quyền gửi bài viết Bạn không có quyền trả lời bài viết Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn Bạn không có quyền tham gia bầu chọn Bạn không được phép gửi kèm file trong diễn đàn này Bạn không được phép download files trong diễn đàn này
|
|
|